Huy Đức: 30 năm trước, tự sự của một người từng là lính

Nguồn: Osin’s blog

Ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi vừa vào đến cổng trường, chúng tôi nhận được tin: Vào lúc mờ sáng, “Trung Quốc đã đem quân bắn giết dọc theo Biên giới 6 tỉnh phía Bắc nước ta”. Sáng ấy, nhiều đứa trong chúng tôi đi thẳng từ trường phổ thông đến ủy ban nhân dân xã. Chúng tôi đăng ký nhập ngũ mà không kịp nói một câu với chính cha mẹ của mình.

“Quân bành trướng Bắc Kinh” đã kéo chúng tôi từ lớp học ra thẳng chiến trường. Nhưng, không hiểu sao nhà trường hôm nay, lại không nói gì về cuộc chiến tranh kéo dài thế giằng co hơn 10 năm ấy. Ba mươi năm trước, những “đàn trẻ nhỏ”, chạy “từ Biên giới về”. Ba mươi năm sau, những đứa trẻ ấy lớn lên và biết: Tháng 4/1956 nhân khi quân Pháp vừa rút khỏi Việt Nam, Trung Quốc, lúc này đã trở thành “xã hội chủ nghĩa anh em”, chiếm đảo lớn nhất thuộc Hoàng Sa. Ngày 19-1-1974, sau khi Trung Quốc ký Thông cáo chung Thượng Hải với Mỹ và sau Hiệp Định Paris 1973, Mỹ rút lui khỏi Việt Nam, Trung Quốc, vẫn đang là “xã hội chủ nghĩa anh em”, đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, giết 58 chiến sỹ Hải Quân Sài Gòn, chiếm đảo. Ngày 14-3- 1988, Trung Quốc lại tấn công một số đảo đá của Trường Sa giết hại 74 người lính Hải quân Việt Nam và, từ đó, chiếm luôn những hòn đảo ấy.

Rồi ngày 12-11-2008, Trung Quốc tuyên bố đầu tư 29 tỷ USD cho một dự án “khảo sát và khai thác Biển Đông”. Trong đó, bao gồm cả những biển đảo của Việt Nam mà Trung Quốc vẫn còn chiếm giữ. Bốn tháng trước, 7-2008, khi hãng dầu khí Mỹ, ExxonMobil, hợp tác với Việt Nam trong một dự án thăm dò ở Nam Côn Sơn, Trung Quốc đã gây áp lực với ExxonMobil để họ phải rút lui. Năm 2007, Trung Quốc đã gây áp lực buộc BP ngưng hoạt động trong dự án dầu khí có vốn đầu tư 2 tỷ USD với Việt Nam ở hai vùng Mộc Tinh, Hải Thạch. Năm 1994, Trung Quốc phản đối hợp đồng dầu khí giữa Việt Nam và Mobil ở vùng Thanh Long. Chỉ hai năm sau khi họ ký hợp đồng thăm dò dầu khí với công ty Crestone ở vùng Vũng Mây-Tư Chính. Tàu Trung Quốc “đi lại nghênh ngang” ngoài Biển Đông, trong khi, các dự án của Việt Nam thì phải cay đắng rút lui mà không làm gì được.

Thế hệ chúng tôi, lớn lên “dưới mái trường xã hội chủ nghĩa”, có nhiều sự kiện xảy ra ở Thủ đô, ở Biên giới và ngoài Biển mà chúng tôi không hề được biết. Chúng tôi vẫn hát về Mao Trạch Đông như “mặt trời lên” khi mà “Bác Mao” lần lượt đem quân chiếm Hoàng Sa, rồi Trường Sa. Chúng tôi hát, “núi liền núi, sông liền sông” khi mà nhiều ngọn núi, khúc sông đã không còn nữa. Cho đến ngày 17-2… Được cầm súng, được “vạch mặt, chỉ tên” quân xâm lược cũng là hạnh phúc. Cho dù, nhiều khi ngẫm lại, sự thật chỉ được thông tin vừa lúc, đủ để chúng tôi tất tả lên đường.

Không như chúng tôi, các bạn trẻ hôm nay không ngồi chờ nhà trường “mớm” cho gì thì biết nấy. Nhưng bi kịch của họ lớn hơn… Thật không dễ dàng gì khi biết một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là “láng giềng tốt”; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là “đồng chí tốt”; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là “bạn bè tốt”; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là “đối tác tốt”.

Khi tôi đang viết entry này thì đọc được trên blog Nông Dân Gió Lào, người Trung Quốc sẽ tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Hà Nội, dự kiện bế mạc vào ngày 17-2 năm nay. Nông Dân Gió Lào cũng dẫn tin trên Vietnamnet nói rằng, năm 2004, người Trung Quốc cũng đã tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Đà Nẵng, khai mạc đúng vào ngày 19-1. Năm ấy, họ kết 30 cụm hoa đăng, theo Nông Dân Gió Lào, ứng với 30 năm ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, một huyện đảo thuộc về Đà Nẵng (19/1/1974- 19/1/2004). Có thể bởi “tình đồng chí” mà khi cấp phép, chính quyền địa phương đã không quan tâm lắm đến sự trùng hợp này. Nhưng, Nông Dân Gió Lào cho rằng các “chú Tàu” thì không làm gì “ngẫu nhiên”, kể cả việc, hồi cuối tháng 11, họ cho tàu mang tên Trịnh Hòa, người mà họ nói là đã phát hiện ra Hoàng Sa và Trường Sa, cập vào Đà Nẵng.

Năm 1988, Trung Quốc đánh chiếm mấy đảo đá ở Trường Sa. Việt Nam chuyển sang đường lối quan hệ “đa phương”. Thật may mắn là Việt Nam đã không rơi vào tình thế “đơn phương” với một gã khổng lồ vừa đánh trộm vừa xưng là “anh em, đồng chí”.

Nhà nước có những lý do để cư xử với lân bang chín chắn. Nhưng, sự “bồng bột” của dân cũng cần thiết để sự thật, đôi khi, có cơ hội phơi bày. Người dân không bao giờ muốn chiến tranh, vì nếu nó xảy ra, chỉ có họ mới là người ra trận. Tôi đã nói chuyện với nhiều người dân ở Biên giới hồi tháng 3-1979. Tôi có nhiều người bạn là lính ở sư đoàn đóng quân tại Lạng Sơn trong ngày 17 tháng 2. Cái mà chúng ta nói là “chiến thắng” cũng đã phải trả bằng đầu rơi máu chảy.

Tôi có hơn 3 năm ở Campuchia trong giai đoạn chiến tranh, biết câu chuyện Khmer Đỏ chống lại Việt Nam chỉ 2 tuần sau khi nhờ Việt Nam mà có trong tay quyền bính. Biết, sau lưng Pol Pot có bàn tay của ai. Nhưng, tôi cũng đã gặp nhiều người Việt-Gốc-Hoa, trong số hơn 675 nghìn người Việt-Gốc-Hoa phải ra đi trong những năm sau 75, 78. Nhiều người lúc ấy không biết tiếng Hoa, nhiều người đã từ lâu coi mình là dân Việt. Nhiều người khi rời Việt Nam đã không chọn Trung Quốc như là tổ quốc. Vận nước, phải chăng đã không tránh được thế đối đầu? Trung Quốc năm nào cũng nhắc lại cuộc chiến 17-2-1979, tại sao Việt Nam lại không bàn về nó một cách công khai và rút ra bài học cho mình.

Tôi có mặt ở Hồ Gươm vào cái đêm bóng đá Việt Nam thắng Thái Lan ở lượt đi (24-12). Có mặt trên đường phố Sài Gòn ngay sau khi bóng đá Việt Nam vô địch (28-12). Đi trong thác lũ người tràn ra đường hôm ấy, nghĩ, chỉ bóng đá thôi ư mới có được sức mạnh thế này. Ngay từ thế kỷ 19, khi mà lãnh thổ của một quốc gia vẫn còn có thể mở rộng bằng chinh phục, Định ước Berlin 1885 và Tuyên bố Lausanne 1888, đã nói: “Dùng vũ lực để chiếm giữ một vùng lãnh thổ đã có chủ là một hành động phi pháp”. Công ước của Liên hiệp quốc về luật biển (1982) cũng tái khẳng định tinh thần này. Chúng ta chưa có bom hạt nhân, chúng ta chưa có tàu to súng lớn. Đất nước ta rất nhỏ. Dân ta không nhiều. Sức mạnh của chúng ta chính là chủ quyền pháp lý.

Ba mươi năm đã trôi qua kể từ khi chúng tôi sục sôi tiến về Biên giới, đảo vẫn mất mà đất nước lặng im. Thầy giáo dạy sử ở trường lặng im. Báo chí văn chương lặng im… Tôi không rõ không khí ở trong các phòng họp căng thẳng ra sao. Chỉ biết, nếu ngồi đó, tôi sẽ lạnh lưng khi bên ngoài im lặng. Chỉ có sát cánh với nhân dân mới có thêm sức mạnh, đừng để cho từng chiếc đũa bị tách ra và bẻ gãy từ từ.

VangAnh:

Một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là “láng giềng tốt”; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là “đồng chí tốt”; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là “bạn bè tốt”; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là “đối tác tốt”…

Nhớ HỊCH TƯỚNG SĨ!

DinhThang:
Bây giờ người yêu nước không những phải chống lại bọn Tàu cướp nước mà còn phải chống lại sự bắt bớ, đàn áp của chính những người tự xưng là bảo vệ cái đất nước này. Cay nghiệt, cay nghiệt!

Thỏ con:
Tại sao chỉ có trên blog?

Na Son:
Cần lắm những bài viết như thế này. Giá như nó được đăng trên báo, giá như…

LyDaiHoang:
Tôi là lính sư đoàn 242 mặt trận Quảng Ninh thuộc quân của tướng Nguyễn Sùng Lãm, đồng đội tôi, có người bị những tên Trung Quốc treo cổ tại dốc Bò Đái trong cuộc chiến 17/2/1979, nhưng giờ đây những ‘liệt sĩ’ này không một dòng tiếc thương, không một ngày kỷ niệm, tôi căm tức lũ bạc nhược hèn nhát.

Mr Truc:
Một sự lặng im quá đau đớn.

“Đi trong thác lũ người tràn ra đường hôm ấy, nghĩ, chỉ bóng đá thôi ư mới có được sức mạnh thế này?”

Chắc chắn là không! Thanh niên thời 30 năm trước sẵn sàng rời ghế nhà trường để ra mặt trận thì thanh niên ngày nay có thể làm được hơn thế.
Cháu xin phổ biến entry này cho bạn bè.

TVKT45:
Sử TQ có chép Vua Việt Câu Tiễn ăn c… Phù Sai để sau này phục quốc, có nghĩa là còn phải đợi mất nước, sau đó ăn c… rồi mới nghĩ đến việc cứu nước

X30:
Thế mà đã 30 năm.TQ luôn coi VN là bộ phận của họ hay là một loại chư hầu cứng đầu khó trị nhất gì đó mà hơn nữa các triều đại PK trước cũng chấp nhận để bảo vệ lợi ích cho quyền cai trị dân chúng của các vị vua đó!

Thạch lão gia:
Vẫn nhớ. Sáng hôm ấy 1 thằng nhóc 10 t đi câu cá thì nghe xôn xao. năm ngày sau thì lớp học có thêm 1 người bạn từ Lạng Sơn chạy về.
Đau lòng nhiều lắm. Đồng hương Đức Thọ cho em xin bài này nhé!

LuongHuynh:
Ngay đêm xuống đường mừng ĐT Việt Nam vô địch AFF Cup, tôi cũng cảm thấy chạnh lòng. Nếu cái không khí này dành cho ngày SV xuống đường phản đối trước ĐSQ TQ. Còn ở đây, trong khi từng tất đất của tổ tiên đang bị giày xéo từng ngày, chúng ta chỉ biết tụ tập ở đây, trên cái Thế Giới áo này mà than thân trách phận, mà “tự sướng”… buồn

100độ.com:
Anh Ôsin dạo này có vẻ bức xúc quá?
Chẳng nói đâu xa, đàm phán biên giới mới hôm kia kéo dài 31 tiếng nhưng người dân chỉ biết được vài dòng thông tin ngắn ngủi. Không biết hiện trạng lùi vào bao nhiêu, tiến xa bao nhiêu. Giữ kín thông tin thiết nghĩ như con dao hai lưỡi, đến lúc cần dân lại phải tự cứu lấy mình (thời nào chẳng thế phải không anh?)
Ngay cả anh nói cái vụ 17/2 này ra, 17/2 tới liệu bao nhiêu người biết được nỗi nhục đó, hay lại hân hoan ra đường? Anh có ‘dám’ viết ở đâu ngoài blog?

Phạm Tường Vân:
Hồi đó bọn em mới học lớp 2, sáng nào cũng hát “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới”. Cả lớp bò ra viết thư cho các chú bội đội. Đứa nào đứa ấy viết hàng chục bức. Viết chai cả tay, rách giấy, tòe cả ngòi bút. Không biết chú bộ đội tên San Hô có nhận được lá thư nào như thế không? Em xin phép đưa bài nay về Blog nhé!

Nghia:
Bài Những đôi mắt mang hình viên đạn của Trần Tiến,
Hãy yên lòng mẹ ơi (Lưu Nhất Vũ),
Ngày mai anh lên đường (Thanh Trúc),
Hát mãi khúc quân hành (Diệp Minh Tuyền)
và phim Đất Mẹ của Hải Ninh (Bùi Bài Bình trong vai anh lính Nông Chí Hiếu)… tất cả gợi nhớ một thời… thật hào hùng!

Daily:
Đã tìm thấy chất “đại trượng phu” của Huy Đức!
Nhiều người muốn loan tải entry (thông tin) này… thì hiểu là, người dân đang có chung một uất hận…
Hẳn ko người Việt Nam nào quên Trần Quốc Toản đã bóp nát quả cam!

Jade:
Em nhớ mãi cái ngày 17/2/1979 Trung quốc đánh biên giới phía bắc. Ông trẻ em với bộ mặt thất thần đã chạy cả đêm từ Cao bằng về Hà nội. Khi xe tăng Trung quốc tiến vào thị xã Cao bằng, dân ta còn vẫy chào vì vẫn nghĩ Trung quốc là bạn. Nhà em ở phố cổ, vỉa hè trở thành giao thông hào. Quần áo gói sẵn, chỉ chờ thông báo là sơ tán khỏi Hà nội. Rồi sau đó, những người bạn của gia đinh gọi là người Việt gốc Hoa, một chữ tiếng Tàu không nói được, khóc sướt mướt chào ông bà em để đi. Rồi hàng xe tải thương binh cụt tay cụt chân trở về từ biên giới Tây nam. 20 năm sau, những người Việt gốc Hoa đó cũng khóc sướt mướt khi trở về thăm Việt nam. Việt nam đã trở thành quê hương của họ, chứ không phải là Trung Quốc. Cô đó đã phải năn nỉ hải quan để họ cho mang một cây khế lên máy bay mang về Đức. Ôi, “quê hương là chùm khế ngọt”.

Mitdac:
Cảm ơn một con người dũng cảm! Cần phải được nhiều người đọc entry này!

Đoàn Chi Thuỳ:
…Tôi không rõ không khí ở các Blog căng thẳng ra sao. Chỉ biết, tôi sẽ lạnh lưng khi bên ngoài im lặng

Khj3u:
Quá hay! nhưng tất cả bây giờ đều bị tứ chứng nan y:”mù, què, câm, điếc” hết rồi anh ơi, họ đâu có nghe dân nói!

Diem Huong:
Một dân tộc nếu không xây dựng tinh thần dân tộc cho dân tộc đó, thì dân tộc đó khó mà làm được gì cho chính bản thân của họ cả khi có chiến tranh và trong giai đọan xây dựng đất nước.
VN ngày nay quá yếu về mọi mặt, nhưng tệ nhất vẫn là tinh thần dân tộc đã không tìm thấy ở trong tim của 85 triệu dân Việt. Khóc mà uất hận.
Tiện đây tôi cũng thổ lộ tâm sự luôn: Tôi thường nói chuyện với bạn bè rằng: Dân tộc Việt Nam mà không thương chính bản thân dân tộc của mình thì thôi, chứ chẳng có dân tộc nào khác mà họ thương mình đâu? Dù Mỹ, Pháp, Anh, Nga, Cuba, Triều Tiên, Nhật Bản… Họ chơi với chúng ta tất cả đều là lợi ích của họ. Đừng bao giờ trông chờ ai. Hãy đi chính đôi chân của mình. Vì vậy hãy có một tấm lòng với chính những đồng lọai của mình.
Với những gì đang xảy ra. VN chúng ta phải xây dựng tinh thần dân tộc cho mọi người dân, cho thế hệ trẻ của chúng ta. Làm sao phải có được một thế hệ giám dấn thân, giám hy sinh vì dân tộc, vì đất nước và vì nhân dân.
Bên cạnh đó phải dân chủ hóa đất nước để mọi người dân VN có một môi trường tốt nhất để cống hiến và đóng góp cho dân tộc, cho đất nước. Để những nhà lãnh đạo phải là những người tài năng thực sự, có tâm huyết với đất nước thực sự. Để cho tình trạng như ngày nay là do những người lãnh đạo chưa đủ tài, chưa đủ tầm mà vẫn làm lãnh tụ của nước VN mình.
Chúng ta cứ nhìn Obama thì rõ, nghe Obama thuyết trình thì sẽ hiểu? để có được một lãnh đạo như vậy? chúng ta cần phải có một trường đào tạo nhân tài cho đất nước”ví dụ như Quốc Tử Giám của thời xưa”. Và phải tạo ra một môi trường mà những thế hệ trẻ có thể bày tỏ quan điểm, chứng kiến một cánh tự do. Đó là sân chơi để tạo nhân tài cho tương lai sau này. Chúng ta cứ nhìn Bill Clinton, Obama thi rõ. Bill và Obama có tài năng như vậy là bởi vì từ ghế nhà trường họ đã rèn luyện, họ đã gọt dũa nhân cách, đạo đức và tài năng theo thời gian và từ những vị trí bình thường cho đến những vị trí quan trọng của đất nước. Do vậy họ hiểu biết rất rộng, rất uyên bác và rất thực thế.
Chứ như chúng ta: Thủ Tướng phát biểu cũng phải cầm giấy đọc thì không ăn thua rồi. Mà đọc tiếng việt mới chết, giá mà đọc tiếng anh thì còn bào chưa là mình không giỏi ngọai ngữ.

Kukuhehe:
“đừng để cho từng chiếc đũa bị tách ra và bẻ gãy từ từ”!!!

DulichVietNam:
Chưa bao giờ em đọc một bài viết chính xác về TQ và hay đến mức độ như vậy! Cám ơn anh Huy Đức rất nhiều!
Đất nước có chủ quyền, Thế giới có trật tự. Một số đảo lớn nhỏ ở HS-TS mà TQ đang chiếm giữ một cách trái phép ở Biển Đông là hoàn toàn bất hợp pháp và không được thế giới công nhận.
Tại sao chúng ta không lên tiếng đòi lại chủ quyền một cách chính đáng mà các thế hệ đi trước đã hy sinh xương máu để bảo vệ?

VD8407:
Em còn nhớ hồi đó đi đâu cũng nghe bài hát: “Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương, lửa đã cháy, máu đã đổ trên khắp nẻo đường biên cương…” Rất tiếc là em không nhớ hết bài này. VTV đang trình chiếu phim tài liệu vạch trần tội ác ghê tởm tập đoàn Polpot, một nỗ lực rất đáng hoan nghênh. Còn sự kiện 17-2-1979 thì sao?
Đã 30 năm sau khi xảy ra 2 sự kiện đau buồn (cùng một kẻ chủ mưu) ở biên giới Tây Nam và phía Bắc, nhiều điều đã thay đổi nhưng có một điều chắc chắn không và sẽ không bao giờ thay đổi: lòng yêu nước thương nòi của người Việt. Điều này sẽ là sức mạnh vô biên của người dân Việt chống lại kẻ thù dù dù chúng hung bạo và trắng trợn đến mức nào đi nữa.

Dongsongxanh:
Một chính quyền không chịu thực thi dân chủ nên mãi mãi là kẻ bạc nhược, cúi đầu trước hung tàn

Kytaro:
Cháu đã được ở khu vực biên giới thuộc xã Đại Sơn, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng, mình chỉ cách Trung Quốc một con sông, và ngày ngày chúng cứ buôn lậu, cứ bắt con gái mà mình cũng ko làm gì được. Nó sang bên mình chơi, thì mình nói nhẹ để nó về, mình sang bên nó, là nó bắn, nó đặt máy bơm chỏa nước làm lở bờ bên mình, còn mình thì chẳng có tiền mà vác máy bơm lên đó…. Chúng cháu ở đó tình nguyện 15 ngày mà ứa nước mắt, chỉ dám hô lớn 2 tiếng Việt Nam mà lực bất tòng tâm

Ngẫm lại, mình còn thua nó nhiều lắm, cũng khó để có thể đòi công bằng được, đất của Nga nó còn đòi về, VN mình nhỏ bé quá…

VietMedia:
Thiệt ra nước ta bị dồn vào thế phải cư xữ mềm dẽo… những từ “đồng chí tốt” hay “bạn bè tốt” mà bài viết mỉa mai ở trên chẳng qua cũng là từ ngoại giao… chúng ta có thể ôm hôn Hồ Cẩm Đào khi có cuộc viếng thăm đôi bên nhưng đó chỉ là bề ngoài ngoại giao, bên trong là đang phòng thủ… Tổng thống Bush đi nước nào cũng bị biểu tình chống đối trừ qua VN là được học sinh, sv cầm cờ vẩy chào mặc dù Mỹ từng lẻ kẻ thù của cả dân tộc VN… vì sao? vì đó là ngoại giao. Ngoại giao của nước yếu đối với nước mạnh không thể cư xử như nước mạnh so với nước yếu…
Đành rằng nhiều khi chính phủ tỏ thái độ “im lặng” một cách thái quá trước các ứng xữ của TQ khiến cho những con tim, dòng máu nóng của Việt Nam cảm thấy bị xúc phạm… nhưng tôi biết, họ cũng như mình… đang tìm ra một con đường có lợi nhất cho đất nước.

BusinessHoa:
Chú cho cháu copy về blog.
Hình như còn trận đánh biên giới nữa thì phải, 1984-1989
TQ đứng đằng sau Pol Pot, Khme Đỏ. Về sự việc này cháu xem 1 report, thấy thật là hãi hùng. Rồi cảnh tượng 3 lần xung đột biên giới với TQ, đầu người Việt rơi, máu người Việt chảy, nhưng tuổi trẻ hình như hoàn toàn khong biết. VN bị TQ ăn hiếp như vậy, nhưng lại gọi TQ là “đồng chí tốt”, “anh em”. Mao là tên diệt chủng, nhưng lại bắt ép con em tôn thờ Mao.
Xung đột biên giới cũng là lý do tại sao nhiều người Việt gốc Hoa phải di cư ra khỏi VN. Theo BH đọc thì sau những trận xung đột Việt Trung, chính quyền Việt Nam càng nghi ngờ vào lòng trung thành của khối người này. Chính Quyền VN ép bớ họ quá mức, từ kinh tế cho đến đi lại. Họ vượt biên và sau này nhiều người Việt khác cũng làm như họ. Người TQ cũng trung hoàn cảnh với người VN mình, đó là lý do tại Sao ở nước nào trên thế giới cũng có người TQ tị nạn.
Sau 3o năm, phố người Hoa tại thành phố HCM lại rất sầm uất, giàu có. Nhớ lại ngày 29/04/2008 chắc còn rất nhiều người ức, có vẻ như người Hoa được nhiều quyền lợi hơn là người Việt.
Tại sao phải nhún nhường đến 1 mức khó hiểu như vậy?

TTKH:
Osin thật xứng đáng được gọi là anh hùng. Bạn không chỉ dám nghĩ, mà còn dám làm dám viết và hay hơn hết là khi nói chuyện về đất nước dân tộc bạn đã bỏ mọi quyền lợi cá nhân sang bên để dùng tri thức nói chuyện hoà với con tim! Đáng khen thay!

Tập hợp thanh niên dân chủ:
Cảm ơn chú HĐ cho bài viết này. Giá như bài được đăng báo…
THTNDC xin phép chú được copy bài này.
Chúc chú gặp nhiều bình an và may mắn (TT 07 quản lý blog đã ban hành và đi vào áp dụng)
VN vô địch Đông Nam Á, cả một rừng cờ, hô vang “tự hào dân tộc”. Vạn người đi bão
VN bị TQ lấn chiếm, lèo tèo người cầm cờ, không ai dám hô vang tự hào dân tộc… mà lại cảm thấy nhục nhã.
Bóng đá hình như thúc đẩy tình thần yêu nước hơn là chuyện đất biển VN bị chiếm đóng.
Mà chắc nhiều bạn trẻ cũng không biết để mà tự cảm thấy hổ thẹn, xấu hổ. Tiếc rằng bóng đá không xảy ra tháng tháng 1 lần.
Tự ru ngủ mình chăng?
Bác Đào Hiếu đã viết hộ cho tuổi trẻ trong cuốn “Lạc Đường”. Bác Đào Hiếu còn trích dẫn Milovan Djilas, cựu chính trị gia Nam Tư cũ người cũng đã viết từ chiêm nghiệm chính cuộc đời mình cho tuổi trẻ tại các nước cộng sản Đông Âu, đặc biệt là Nam Tư:
“Hai mươi tuổi, không làm cộng sản là không có trái tim”
“Bốn mươi tuổi, còn làm cộng sản là không có cái đầu”
Ở tuổi 20 thời đó suy cho cùng chỉ là vì ngọn lửa trái tim cháy mạnh quá nên đã gia nhập vào “cộng sản” mà thôi. Tiếc là mỗi con người chỉ có một tuổi trẻ.
GS Hoàng Tụy có viết: Trong khi đó, các thế hệ trí thức được đào tạo sau này ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa cũ một cách bài bản, lớn lên trong nền giáo dục thấm nhuần lý tưởng xã hội chủ nghĩa cao đẹp, hằng ngày được gián tiếp hay trực tiếp bồi dưỡng tinh thần yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội, yêu lao động, ghét bóc lột, xả thân vì dân vì nước… mà sao có vẻ như phẩm chất không được như ta kỳ vọng.

GL:
Cám ơn anh Huy Đức về bài viết xúc động này. Xin được nghiêng mình trước những người lính đã đổ xương máu bảo vệ Tổ quốc. Nhà nước này có thể quên công lao xương máu của các anh nhưng Dân tộc Việt nam sẽ không bao giờ quên.
Chắc chắn trong số 170 Ủy viên trung ương đang họp ở Ba đình phải có vài người là đồng đội của anh 30 năm trước. Hi vọng bài viết này sẽ giúp họ đủ can đảm đứng lên nói tiếng nói của Nhan dân.

Larry:
Vì sao “hãng dầu khí Mỹ, Exxon Mobil, hợp tác với Việt Nam trong một dự án thăm dò ở Nam Côn Sơn đã phải rút lui, BP ngưng hoạt động trong dự án dầu khí có vốn đầu tư 2 tỷ USD với Việt Nam ở hai vùng Mộc Tinh, Hải Thạch, và Mobil không ký hợp đồng dầu khí giữa Việt Nam ở vùng Thanh Long?”
Vì áp lực của Trung Quốc – như bạn nói. Tôi không tin Mỹ, Anh cũng “sợ” Trung Quốc, mà e rằng vì Nhà nước VN không CÒN đủ bằng cớ để thuyết phục cả thế giới tin rằng các huyện đảo đó vẫn là lãnh thổ hợp pháp của VN.
Trước khi lao vào một cuộc chiến tranh không cân sức, thiết tưởng cũng cần nên xem lại mình còn có đủ chính nghĩa hay không. Điều đó lý giải chuyện “Nhà nước có những lý do để cư xử với lân bang chín chắn”.
Cám ơn bài viết của bạn.
Tết – Tết – Tết sắp đến rồi, Tết đến trong tim mọi người.

Thanh:
Một hành động mà mọi người có thể làm lúc nầy là dấy lên phong trào tẩy chay hàng Made in China !
Thay vì “Yêu nước là yêu CNXH” hảy thay bằng
YÊU NƯỚC LÀ KHÔNG XÀI HÀNG TQ!

Justice:
Trong quan hệ chính trị giữa VN và TQ, thái độ của chúng ta thể hiện qua bạc nhược. Không được nói bất cứ gì không đẹp về Tàu (trong phạm vi chính trị). Cụ thể như sự kiện rước đuốc Olympic 2008 bị tẩy chay dữ dội khi đi qua châu Âu mà không báo Việt nào đưa tin cả.
Cám ơn chú Osin về bài viết rất xúc động và dũng cảm này.

NguyenKien:
Mọi người hãy thể hiện lòng yêu nước, căm thù quân cướp nước bằng cách đồng loạt copy bày này về blog của mình nhé.

Phương Nguyễn:
Nhà cầm quyền của ta chỉ lo giữ ghế, phải dựa vào “đồng chí tốt” để giữ địa vị, đất nước hay nhân dân gì cũng mặc. Khi nào quyền lợi của dân của được được coi trọng hơn quyền lợi của kẻ cầm quyền thì tình hình mới có thể khác, còn bây giờ có nói nhiều cũng vô ích thôi. Ngai vàng muôn năm, muôn năm, muôn năm, dân chúng chỉ là vật lót đường, lịch sử là để tô vẽ!

Du Lam:
Ngày 17/2/1979 tôi là người lính sau ba năm nhập ngũ đang ở chiến trường K được rút về để thành lập Quân đoàn 7 bằng gom lính chiến của các đơn vị lại để ra biên giới Việt Trung, từ địa ngục trần gian nầy sang địa ngục trần gian khác, thoát lưỡi hái tử thần nơi nầy lại kê cổ vào lưỡi hái khác. Nhưng làm người lính mà không tác chiến, để bụng phệ ra vì làm kinh tế nghe nó vô duyên khi đất nước vẫn còn bị xâm lược. Ở hình thức nào thì người lính phải là người lính. Canh giữ biển trời và từng tất đất của tổ quốc, người ta dạy cho người lính điều đó nhưng lại để người lính đứng nhìn quê hương từng mãng… giả từ đất mẹ. Cuộc chiến không bài hát, không tiếng súng mà mất mát nhiều khi cả đôi bên cùng ăn mừng… chiến thắng…

Lão độc hành:
Kẻ thù trước mặt, sau lưng… thiệt đau đớn lắm thay…?

Quang:
Nhà trường day sử như thế thì không lạ gì khi hoc sinh bây giờ không biết gì lịch sử dân tộc. Lịch sử gì mà toàn nhồi nhét chính trị, những cái cần học thì không dạy.
Bài viết hay quá. Cám ơn bác Osin.

Mac Anh Hao:
Không tội lỗi nào bằng tội lỗi của những kẻ làm mòn đi và thui chột đi niềm tự hào dân tộc và chí khí yêu nước của cả 1 dân tộc. Thương thay con dân đất Việt! Và oán thay những kẻ mang dòng máu Việt nhưng chất Việt đã không còn khi ở cương vị của một tầng lớp khác!

TNT:
1979: Trung Quốc đánh Việt Nam, chiến thắng nằm ở chỗ TQ nó không chiếm được miếng đất nào của mình. Và mình cũng đánh ngang ngửa vì còn kho vũ khi của Mỹ để lại,cũng như lực lượng quân số lớn sau chiến thắng 1975.
1984-1988: Trung Quốc lại đánh vào biên giới phía Bắc Việt Nam,cuộc chiến này được ém nhẹm và rất ít người biết…Là 1 sự thất bại toàn diện của quân đội VN trước TQ, nhiều khu vực đã bị chiếm,nhiều ngọn núi ko thể lấy lại…để sau này ‘cắm mốc’ thành đất chủ quyền của TQ luôn!!!
Mình chỉ muốn những sự kiện này kể cả thất bại trong các cuộc chiến ở QĐ Trường Sa, Hoàng Sa được ghi vào sử sách VN để con cháu,những thế hệ học sinh nhận thức được về trách nhiệm của mình cho đất nước. Từ đó cố gắng,phấn đấu nhiều hơn vì tương lai đất nước.
Cuộc chiến biên giới Việt-Trung

Thang bom:
Nếu đất nước ta có nhiều nhà báo dám lên tiếng như chú Huy Đức thì vận mệnh nước còn được cứu, chứ như hiện nay thì mọi người quá thờ ơ với những vấn đề của đất nước.
Chúng ta hãy dấy lên phong trào tẩy chay hàng “made in China” là vừa rồi. Không nên tiếp tay với bọn Tàu mà cướp đất cướp biển của quê hương đất nước.

Zahu:
Hôm nay 7/1 có bài này http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=296251&ChannelID=3
Hy vọng ngày 17/2 có bài kế tiếp…

Teoh:
Em cững tự hỏi, chẳng lẽ dòng thác đỏ cuồn cuộn đó chỉ vì trò chơi giải trí và phù phiếm bóng đá thôi sao?

VietDung:
Điều rút ra bài học sương máu về thế nào là đồng minh Mỹ cũng vậy trung quốc cũng vậy ai cũng vậy thôi. Thật cay đắng cho Việt Nam khi không thể có một đồng minh là cho đúng nghĩa mặc dù ta rất mong muốn điều đó. Thật cay đắng khi trong cả hai lần 79 & 88 đồng minh duy nhất của mình chỉ trơ mắt ra nhìn đặc biệt năm 88 chúng chỉ phè phỡn ở cam ranh? Nhưng cay đắng hơn khi ta dường như không chịu hiểu? Tất cả chỉ lợi dụng Việt Nam là chỉ là con tốt thí, không có lý tưởng gì hết, chỉ có quyền lợi là duy nhất? chỉ lo ăn chơi tham nhũng. Liệu ai có thể tập hợp được sức mạnh như thời chống Mỹ.

Tautang:
1 bài tâm huyết. không biết bài này có đi theo lề phải cuả ban tuyên giáo và đám 4T không ?
mấy chú TQ này tham quá,
VN đã cắt hẳn ải nam quan cho rồi mà vần không chịu … chắc phải cắt luôn HN thì mấy chú mới chịu chắc
“Thật không dễ dàng gì khi biết một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là “láng giềng tốt”; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là “đồng chí tốt”; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là “bạn bè tốt”; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là “đối tác tốt”.
cái này có bi kịch bằng những kẻ rút máu nhân dân nhưng vẫn xưng là “đầy tớ nhân dân” ? có bi kịch bằng cái chữ tự do ở VN khi mà chỉ có vì bóng đá mói được xuống đường cầm cờ , còn lên tiếng phản đối TQ xâm lược thì bị coi là phản động ? có bi kịch bằng hàng triệu người còn không biết là ải nam quan đã thuộc về … dồng chí anh em TQ ? có xấu hổ bằng campuchia, ba mưoi năm sau nguy cơ tuyệt chủng đã vươn mình mạnh mẽ hơn VN thống nhất XHCN sau ba mưoi năm …
Công ơn Đẳng và nhà nước vô bờ bến!

ND:
Khắc máu ghi xương. Xin đọc Bùi Minh Quốc về âm mưu diễn biến hòa bình của Trung Quốc. Một câu hỏi đặt ra: “Trong lãnh đạo có gián điệp Trung Quốc?”:

Thang:
Việc lày đã có nhà lước no! (Chúng mày không được yêu nước!)
Đây là ý kiến tự phát của… Bà con, không phải là ý của nhà lước.
…Đau!!!

Cactus:
Lứa tụi em lúc ấy, mỗi buổi sáng trước giờ học luôn cùng hát vang bài hát chống quân bành trướng Bắc Kinh, những người anh của các bạn trong lớp ra đi, có người chỉ 2 tháng sau đã về – bằng tin tử sĩ hoặc, hoặc thành thương binh. Muôn đời này, TQ không thể nào là bạn của dân tộc chúng ta được.
Cảm ơn hào khí của anh đã khơi dậy trong thế hệ tụi em!

StevenZero:
Thứ 1: Lo lắng cho anh sau bài viết này (vì nó quá nhạy cảm)
Thứ 2: Vui vì biết rằng thế hệ trẻ và trí thức rất quan tâm đến các vấn đề này (qua lượng comment)
Thứ 3: Buồn vì sao mình vẫn dốt mặc dù đã xem nhiều hiểu nhiều nhưng cũng không biết được các cuộc chiến thầm lặng như vầy
Thứ 4: Một nén hương cho các chiến sỹ đã thầm lặng hy sinh, và chắc chắc một ngày nào đó tên các anh sẽ được nhắc đến (chắc chắc lúc đó tên nước VN đã đổi )
Thứ 5: Hy vọng sẽ có thêm các entry tương tự như vầy để thế hệ trẻ tụi em được biết phần nào sự thật. bây giờ bỏ tiền ra mua tờ báo TN, TT thấy phí quá, thà cho ăn mày còn hơn.

Hoàng Sa – Trường Sa:
Trong XHCN VN hiện nay, hình như bóng đá mới thúc đẩy được tinh thần yêu nước, dân tộc trong NHIỀU tuổi trẻ bây giờ. Nếu không có bóng đá, mà chỉ là cảnh TQ bắn chết ngư dân VN, hả hê xâm chiếm lãnh thổ hải bộ của VN chắc sẽ làm nhiều cô chú lớn tuổi tưởng rằng Tuổi Trẻ không yêu nước.

Osin: Chúng ta chưa có bom hạt nhân, chúng ta chưa có tàu to súng lớn. Đất nước ta rất nhỏ. Dân ta không nhiều. Sức mạnh của chúng ta chính là chủ quyền pháp lý.

Buồn thay cho cả 4 (7 8 9 2) thế hệ, buồn cho cả một đất nước, dân tộc.”

“Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới” được nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác ngày 18/2/79 chỉ một ngày sau khi TQ ồ ạt tấn công nước ta.
Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới,
Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới,
Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương,
Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương,
Đất nước của ngàn chiến công,
Đang sục sôi khí thế hào hùng,
Những Chi Lăng Bạch Đằng Đống Đa đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca,
Việt Nam ôi đất Việt yêu thương,
Lịch sử đã trao cho người một sứ mệnh thiêng liêng,
Mang trên mình còn lắm vết thương người vẫn hiên ngang ra chiến trường,
Vì một lẽ sống cao đẹp vì mọi người, độc lập tự do!

Có người kể lại rằng “Những năm 79, khí thế chống Trung Quốc ở nước ta sục sôi lắm. Loa công cộng cũng như trên đài Tiếng nói Việt Nam liên tục phát lên những ca khúc hào hùng như thế để động viên nhân dân cả nước sẵn sàng cầm súng. Ý thức về độc lập dân tộc dâng cao tuyệt đối trong tâm trí mỗi người. Xe tăng do Liên Xô viện trợ từ Cảng Hải Phòng đỗ đầy chặt các đường phố. Tôi nhớ đã từng được trèo lên một chiếc xe tăng to đùng trên sân vận động Lạc Viên. Cảm thấy sung sướng lắm, tự hào lắm. Hồi đấy đã từng ước gì được lái chiếc xe tăng đó chạy thẳng sang Bắc Kinh để bắn tan quảng trường Thiên An Môn của Trung Quốc để trả thù cho đồng bào 6 tỉnh miền núi phía Bắc.”

Chúng ta biết rằng sau năm 1975 nước ta mới gọi là chấm dứt được một cuộc chiến tranh liên miên hơn cả thế kỷ nếu tính từ khi quân Pháp nổ súng xâm lược nước ta từ năm 1858. Nhưng chúng ta vẫn chấp nhận “Mang trên mình còn lắm vết thương vẫn hiên ngang ra chiến trường” để thấy rằng tinh thần quật cường đánh đuổi ngoại xâm đến cùng của dân tộc Việt Nam, do vậy hà cớ gì mà ngày nay ta phải sợ TQ cơ chứ, nếu nhìn vào lịch sử TQ mới chính là người phải nể phục Việt Nam mới đúng, tình thần dân tộc của tuổi trẻ VN bây giờ cũng có thừa nó như một quả bom chỉ cần một ngòi nổ là nổ tung, chỉ có vấn đề là ai mới có thể làm ngòi nổ cho quả bom đó, rõ ràng chỉ có những người đang lãnh đạo đất nước mới làm ngòi nổ cho tinh thần dân tộc được. Không phải cả 4 thế hệ đành ngậm ngùi đâu mà tại vì chúng ta đang thiếu tự tin vào chính mình nên nhiều người lầm tưởng như T Hợp… nói, mà nguyên nhân của sự thiếu tự tin có lẽ là do chính sách giấu diếm thông tin và e ngại TQ, cũng như quán tính của thời Liên Xô cũ.

Thu:
Hix! Mấy bác cứ đánh giá thấp các bác 4T, Tuyên giáo, AN để doạ dẫm nhà báo. Bây giờ là mấy giờ mà người ta lại làm khó dễ nhà báo chỉ vì anh ta khơi dậy ý thức về chủ quyền của Tổ quốc và cảnh giác với giặc ngoại xâm. Họ đâu phản động đến mức đó. Họ cũng có cái đầu, có một trái tim và cũng lo mắc nợ với thế hệ sau chứ…

Free Wind:
Tại sao phải đợi hào kiệt, phải trông chờ một vài cá nhân nào đó? Sức mạnh của đất nước nằm trong tay nhân dân phải ko?
Vậy mà cứ nghe hoài “rằng ko phải chuyện của con kiến”, “rằng nhà nước sẽ lo…”, “rằng đừng để phản động len vào?”
Rốt cuộc ai đang là phản động đây???

Lữ khách:
Phải đề nghị Nxb Sự Thật, nay là Chính Trị Quốc Gia, tái bản SÁCH TRẮNG: “SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VN-TQ”.
Và bổ sung thêm bài viết này của Huy Đức. Rất cảm ơn anh đã có một bài viết thật sắc bén và lay động lòng người.

Tony:
Tôi đã từng trích máu viết bản phản kháng quân xâm lược TQ. Tôi đã từng ôm đàn cùng học trò hát vang giữa ruộng đồng mênh mông của vùng đồng bằng châu thổ Cửu Long:
Bốn mươi thế kỷ cùng căm giận
Kẻ thù phương Bắc có lúc nào nguôi
Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
Một dải non sông gấm vóc xanh tươi
Một tiếng hét vang cả nước lên đường….
Bốn mươi thế kỷ cùng căm giận…
Rồi tôi quy cố hương trong ánh đèn rực rỡ của thời mở cửa, âm thầm sống, âm thầm buồn tủi theo vận nước nổi trôi…
Cảm ơn Ôsin đã viết thay cho sự im lặng nghẹn ngào của tôi.

Người trẻ:
@Thu N: Comment của bạn mới thể hiện việc bạn “đánh giá thấp các bác 4T, Tuyên giáo, AN”. Bây giờ rõ ràng là thời mà người ta không làm khó dễ nhà báo chỉ vì anh ta “khơi dậy ý thức về chủ quyền của Tổ quốc và cảnh giác với giặc ngoại xâm”. Người ta không ngốc đến mức nói rõ lý do trên như bạn nghĩ đâu! Người ta khép anh ấy vào tội trốn thuế, vào tội vi phạm an toàn giao thông nào đấy… Họ cũng có cái đầu, có một trái tim nhưng chuyện họ lo mắc nợ với thế hệ sau thì chưa chắc!

For daughter:
Anh Huy Đức luôn có cách diễn đạt dễ hiểu, đánh thức cảm xúc của người đọc. Một giai đoạn lịch sử bị mờ không được nhắc đến trong các giáo trình lịch sử, những sư hy sinh không được đáp đền…
Chả biết có người Nhớn nào đọc bài này không?

7 Comments

  1. Posted Tháng Một 9, 2009 at 5:12 chiều | Permalink

    Quan hệ Việt – Trung “đi vào chiều sâu”
    =============================

    Lưỡi cày Tàu đâm tận đảo Côn Sơn

    Phú Quốc rồi cũng chẳng gì hơn !

    Hoàng Sa mất Thời Chiến tranh Lạnh

    Nửa Trường Sa : đồng chí cướp cơm

    * *

    Thằng Mạnh thằng Dũng nay quỳ lạy

    Ngay giữa Đất Tổ tiếp quan thầy

    «Làm quỷ Nước Nam hơn vương đất Bắc « (1)

    Vang vọng Tổ Tiên chúng có hay ? ? ?

    TRIỆU LƯƠNG DÂN Nguyễn Hữu Viện

    1. Lời Anh Hùng Trần Bình Trọng trước khi bị giặc Tàu chém đầu …

    Hà Nội, Việt Nam:

    Ngày 29/12/2008, tại Hà Nội đã diễn ra buổi “tiếp thân mật” giữa Nông Đức Mạnh, tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam và Vương Gia Thụy, Ủy viên Trung ương, Trưởng Ban Liên lạc đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

    Trong cuộc trò chuyện này, Mạnh đã vui mừng cho biết “quan hệ hữu nghị, hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai nước Việt Nam – Trung Quốc không ngừng được củng cố và phát triển” trong những năm qua.

    Mạnh cũng khẳng định rằng, việc quan hệ hợp tác giữa 2 đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc là “xây dựng quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai Đảng, hai nước là phù hợp với lợi ích cơ bản và nguyện vọng chung của nhân dân hai nước”.

    Hai ông cũng nhất trí tăng cường xây dựng đảng, trao đổi kinh nghiệm quản lý đất nước, hợp tác trong lĩnh vực đào tạo…. để đưa quan hệ giữa 2 nước “đi vào chiều sâu”.

    Cũng trong ngày 29/12, tại văn phòng thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã “tiếp thân mật” Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vũ Đại Vĩ, Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ của Trung Quốc. Theo trang web chính phủ, hai bên đều “vui mừng nhận thấy mối quan hệ láng giềng, hữu nghị, hợp tác toàn diện giữa Việt Nam và Trung Quốc đang có những bước phát triển hết sức mạnh mẽ”.

    Trong việc phân định và cắm mốc biên giới đường bộ, hai bên khẳng định sẽ nỗ lực hết mình để “hoàn thành phần việc còn lại trong phân giới cắm mốc biên giới đất liền theo kế hoạch mà lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam-Trung Quốc đã thống nhất”

    Những diễn biến gần đây nhất của mối quan hệ “đi vào chiều sâu” này:

    – Tầu chiến Trịnh Hòa của Trung Quốc đã ghé thăm Đà Nẵng từ ngày 18-22 tháng 11/2008. Có thông tin cho rằng, chiến hạm này đã ghé thăm Hoàng Sa và Trường Sa.

    – Ngày 25/11/2008, Trung Quốc công bố triển khai một dự án khai thác dầu mỏ ở Biển Đông với trị giá lên tới 30 tỉ Mỹ kim. Đáp lại hành động này của Trung Quốc, người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam lặp lại câu tuyên bố “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như thềm lục địa và hải phận.” Trong năm rồi, 2 dự án khai thác dầu khí tại thềm lục địa Biển Đông của công ty dầu khí Việt Nam liên doanh với công ty dầu khí BP của Anh và Exxon Mobil (Mỹ) đều bị hủy bỏ trước sự phản đối của Trung Quốc.

  2. Posted Tháng Một 9, 2009 at 5:18 chiều | Permalink

    Bạn bấm vào đây xem tiếp

    Tưởng nhớ Tiền nhân: Công trình sư Nguyễn An

    Thân phận mất Nước của một Thiên tài

    NÊN DÙNG bộ luớt mạng IE của MicroSoft ….

    .còn dùng FIREFOX bạn nên để UNICODE UTF – 8 ở phần DISPLAY / AFFICHAGE / HIỂN THỊ

    … mong bạn đọc đuợc font phông chữ Việt UNICODE UTF – 8

    Tưởng nhớ Tiền nhân: Công trình sư Nguyễn An

    Công trình sư Cổ thành Bắc Kinh

    Kiến trúc thiên tài lỡ sa mình

    Tướng Tàu dâng Vua chiến lợi phẩm

    Thân thành thái giám hầu triều Minh

    Tử Cấm Thành ủy giao Bạo chúa

    Ngày đêm vắt óc giải phương trình

    Dọa chém sau khi thiến dương vật

    Kinh thành không đúng hạn tù binh !

    Hài hòa vận hành Thuyết Âm dương

    Nguyệt Thanh Lâu thơ mộng đêm trường

    Cửa Chính Dương bình minh hùng tráng

    Quán triệt vận trù học đảm đương

    Chỉ đạo khoa học toàn kiến trúc

    Tiết kiệm máu xương vạn dân lương

    Vẫn vọng chân mây trời cố quốc

    Lưu đày trong tay giặc Bắc phương

    Cấm thành xong công trình trị thủy

    Người lại chắn lụt tận biên thùy

    Hoàng Hà khuất phục tài hàn khẩu

    Hàng triệu dân lành thoát hiểm nguy

    Trước khi lìa đời Người trăn trối:

    Chút của hiến tặng người họa truy

    Người vinh danh thăng hoa Tộc Việt

    Sáng tạo kỳ công hồn quốc huy

    Nguyễn Hữu Viện

    Paris, Đông 2001

    Nguyễn An (1456 – ?), Công trình Kiến trúc sư thiên tài chỉ đạo xây dựng Tử Cấm Thành Bắc Kinh và công trình trị thủy sông Hoàng Hà

    Chưa đầy 16 tuổi tham gia các hiệp thợ xây dựng các công trình kiến trúc cung điện tuyệt tác cho Triều Trần.

    Trương Phụ chọn bắt Nguyễn An có khối óc thông minh và tài hoa khiến trúc tuyệt vời làm chiến lợi phẩm đem về dâng vua Minh

    Dương Sĩ Kỳ viết về việc xây dựng thành Bắc Kinh hồi ấy trong Sách Kinh thành ký thắng:

    “Nguyễn An tự tay vạch kiểu, thành hình là lập được thế, mắt ngắm là nghĩ ra cách làm, tất cả đều đúng với quy chế. Bộ công và các thợ thuyền đành chịu khoanh tay, bái phục, nghe ông chỉ bảo, sai khiến, thật là người đại tài, xuất chúng”.

    Từ Hi Thái Hậu và con là Hoàng đế Đồng Trị (trị vì 1861-1875) chi phối quyền lực thời nhà Thanh mạt

    Thái hậu Từ Hi (1835-1908) là người nắm quyền lực thực tế của triều đình Thanh mạt trong hơn 40 năm. Bà cùng với Võ Tắc Thiên được xem như là hai người phụ nữ nắm quyền lực cao nhất của đế quốc Trung Hoa, vốn có tư tưởng trọng nam khinh nữ kỳ thị phụ nữ nặng nề trong một thời gian dài.

    Bà xuất thân từ bộ tộc Mãn Châu Yenonala (Diệc Hách Na Lạp thị), mới đầu chỉ là một cung tần, nhờ hát hay, khéo nịnh được Hàm Phong yêu, được phong đến chức Lan Quý nhân. Năm 1856, bà sinh một trai, về sau là Hoàng đế Đồng Trị (trị vì 1861-1875), từ đó càng được sủng ái.

    Nhờ trí thông minh, lại có tính cách mạnh mẽ, bà dần can thiệp vào chuyện triều chính, từ đó sinh ra hách dịch, độc tài. Tương truyền vua Hàm Phong biết trước rằng sau này bà sẽ là một tai họa cho nhà Thanh nên trước khi chết đã để lại di chúc bảo phải giết đi, nhưng viên thái giám Lý Liên Anh cho bà hay rồi hủy di chúc này, giúp đỡ bà đưa Đồng Trị lên ngôi. Lý Liên Anh từ đó thành sủng thần của Từ Hi, tham ô, làm loạn trong cung.Điện Tinh Thiên là thư phòng của hoàng đế, nơi vua phê chiếu chỉ và cũng là nơi mà Từ Hi Thái Hậu đã từng khống chế hai đời nhà Thanh lúc mạt vận.

    Trên kênh truyền hình ARTE của Châu Âu đúng hơn của Pháp (là chính) & Đức, có đêm chủ đề Tử Cấm Thành 29 tháng 12 năm 2007

    Có phóng sự và dựng lại phim lịch sử về cuộc xây dựng Tử Cấm Thành trong đó có kể rất nhiều mẫu chuyện lịch sử có thật về Công trình sư Nguyễn An lo sợ khi Vua Minh dọa ra lệnh chém đầu nếu không xong đồ án kiến trúc Tử Cấm Thành, cả giai thoại suốt đêm trắng lo âu của kiếp thái giám (Tướng Tàu phù Trương Phụ thiến tài năng Việt Nam làm chiến lợi phẩm dâng vua Minh) bất chợt Nguyễn An bàng hoàng dậy sau khi ngủ gật trên bàn nghiên cứu vẽ họa đồ và sáng tạo trung tâm Tử Cấm Thành từ gợi cảm chiếc lồng nhỏ nhốt con ve sầu ngay trên bàn ông như trò chơi thú khiển của các thái tử Tàu như trong phim Hoàng Đế Cuối cùng (The last Emperor), cảnh Nguyễn An nghĩ ra sáng kiến vận chuyển trên 1.000 km đến Bắc Kinh khối cẩm thạch nặng trên 600 tấn trên đường đi băng giá chợt nghĩ ra ý nghĩ cho người đào giếng dọc đường để xối nước làm băng đường sao cho phía trước và phía sau đoàn người kéo khối cẩm thạch nặng trên 600 tấn lướt nhẹ trên băng khiến ta nghĩ đến nô lệ kéo những khối đá khổng lồ lên tận đỉnh xây Kim Tự Tháp .. . .

    Tướng Tàu phù Trương Phụ thiến tài năng Việt Nam làm chiến lợi phẩm dâng vua Minh lại là Người xây Tử Cấm Thành là trung tâm Bắc Kinh với mái nhà ngói lưu ly màu vàng, sông hộ thành và tường vây ngăn màu đỏ ngăn cách thế giới bên ngoài. Tử Cấm Thành là quần thể kiến trúc bằng gỗ cổ đại quy mô lớn nhất, hoàn chỉnh nhất hiện còn trên thế giới.

    Bạn đọc có vốn Pháp ngữ nên vào trang web có nhiều hình ảnh sống động hoạt họa về Tử Cấm Thành .. ..tại địa chỉ trang web:

    http://www.arte.tv/fr/connaissance-decouverte/aventure-humaine/Cette-semaine/La-Cite-interdite-de-Pekin/1774150.html

    Là trung tâm của Trung Hoa, nhưng trong mắt của người Trung Quốc, Tử Cấm Thành lại là trung tâm thế giới.

    Tử Cấm Thành là trung tâm Bắc Kinh với mái nhà ngói lưu ly màu vàng, sông hộ thành và tường vây ngăn màu đỏ ngăn cách thế giới bên ngoài, khiến dân chúng không thể đến gần. Tử Cấm Thành là quần thể kiến trúc bằng gỗ cổ đại quy mô lớn nhất, hoàn chỉnh nhất hiện còn trên thế giới.

    Là trung tâm của Trung Hoa, nhưng trong mắt của người Trung Quốc, Tử Cấm Thành lại là trung tâm thế giới. Hoàng đế hai triều Minh, Thanh đã sống và những ngày cuối cùng tại đây, cho tới năm 1911, khi đế chế diệt vong.

    Nằm giữa lòng thành phố Bắc Kinh sầm uất, Tử Cấm Thành như một kỳ quan đẹp vĩnh hằng cùng với Thời gian, ghi dấu ký ức oai hùng và hoành tráng của một thời đại vàng son huy hoàng mà hơn trăm hoàng đế Trung Hoa đã ngự trị trong suốt từ thế kỷ 15 đến đầu thế kỷ 20.

    Được xây dựng từ khoảng năm thứ 4 đến 18 của triều đại Hoàng đế Vĩnh Lạc đời nhà Minh (1406 – 1420) để sau đó, công trình vĩ đại trên một diện tích khổng lồ: 720km2 đã trở thành thủ phủ của 22 triều đại Trung Quốc đầy quyền lực và sức mạnh.

    Nằm quay mặt về hướng hoàng nam, Tử Cấm Thành là một tổ hợp cung điện gồm 9.999 phòng thuộc loại khu phức hợp lớn nhất thế giới so với các công trình kiến trúc cùng loại. Nó được bao bọc bởi bức tường thành cao 11 mét, dài 3.400 mét với hào sâu và 4 vọng gác ở 4 góc thành, gồm 4 cổng chính dẫn vào thành. Tất cả mọi kiến trúc đều được quy tụ chung thành thành ba đại điện: Thái Hòa, Trung Hòa và Bảo Hòa và được chia làm hai khu: ngoại triều và nội triều.

    Tử Cấm Thành xây dựng năm 1406 (năm Vĩnh Lạc thứ 4 đời Minh) trải qua 14 năm mới hoàn thành. Năm 1421, hoàng đế Vĩnh Lạc dời quốc đô từ Nam Kinh lên Bắc Kinh, hao tốn lực lớn nhân tài và vật chất để xây dựng nên quần thể kiến trúc tương xứng với sự tôn nghiêm của hoàng gia. Năm 1644, quân Thanh lật đổ triều Minh, Tử Cấm Thành rơi vào cảnh cướp bóc. Hoàng đế triều Thanh lên ngai vàng, họ xây lại Tử Cấm Thành, đưa nó trở lại vẻ huy hoàng. Không chỉ vậy, họ còn xây thêm đền miếu, điện đường, hồ và đình viên cảnh sắc mê hồn. Đến cuối thế kỷ 18, sự huy hoàng của Tử Cấm Thành đã đạt đến mức đỉnh cao.

    Tử Cấm Thành hình vuông, bố cục lấy tuyến giữa chính Nam, chính Bắc đối xứng, chung quanh là con sông hộ thành rộng và tường cao 9 mét. Trong thành bố trí một cách đối xứng cung điện, cửa, viện, sông nhỏ và đình viên. Tổng cộng có 9.999 gian phòng dành riêng cho hoàng đế và quyến thuộc, bao gồm thái hậu, hậu phi và các hoạn quan, cung nữ. Trong cung hình thành nên quy tắc, lễ nghi cấm kỵ, vô cùng phức tạp. Và Tử Cấm Thành trở thành cái lồng vàng, ở đó hoàng đế và những người hầu đều tránh né thế giới chân thực bên ngoài.

    Các kiến trúc chủ yếu của Tử Cấm Thành đều chầu về hướng nam, đạt mục đích tránh gió lạnh từ Siberi và quỷ thần phương Bắc bất lợi. Cửa chính Ngọ môn ở mặt Nam là nơi hoàng đế kiểm duyệt quân đội. Qua khỏi Ngọ môn là một đại viện, kim thủy hà xuyên ngang, trên sông có năm cầu đá cẩm thạch, đạo diện cho ngũ đức. Qua cầu là tới Thái Hòa môn. Bên trong cửa có viện lạc lớn, chứa tới 90.000 người.

    Ở một đầu mút khác, trên nền đá cẩm thạch (sáng kiến Nguyễn An nghĩ ra vận chuyển trên 1.000 km đến Bắc Kinh khối cẩm thạch nặng trên 600 tấn .. .) đứng sừng sững là vật thể kiến trúc cao lớn nhất Tử Cấm Thành – Thái Hòa điện. Trong điển lễ quốc sự quan trọng, hoàng đế trang nghiêm ngồi trên Thái Hòa điện, trong từng tiếng chuông vàng khói trầm nghi ngút, tiếp nhận sự quỳ lạy của trăm quan

    Qua khỏi Thái Hòa điện là hai đại điện: Trung Hoa điện và Bảo Hòa điện. Đi về phía Bắc là Càn Thanh cung, nơi hoàng đế và quyến thuộc cư trú. Đầu tận cùng phía Bắc của quần thể kiến trúc này là Ngự hoa viên, cổ kính, trang nhã, sang trọng, bên trong có Thái hồ với cây cối, tượng điêu khắc, lâu đài đình các, ao nước và thác. Chỗ vào cửa khu viên lâm yên tĩnh được gọi là Khôn Ninh môn.

    Sau năm 1949, Tử Cấm Thành được đổi làm Viện bảo tàng Cố Cung.

    Cố Cung còn gọi là Tử Cấm Thành, là cung điện của 2 triều đại vua Trung Quốc nhà Minh (năm 1368 – 1644), nhà Thanh (năm 1644 – 1911). Triều đại nhà Minh bắt đầu xây dựng thủ đô ở Nam Kinh.Đến đời vua Thành Tổ Chu Khang mới rời đô về Bắc Kinh và xây dựng Cố Cung vào năm 1403 và hoàn thành năm 1424.

    Cố Cung có diện tích 720.000m2, có tường bao bọc dài 3 km, có 9.995 gian, 4 góc thành có tháp canh cao. Thành xây theo hình chữ nhật, 4 mặt đều có cửa. Cửa chính nam gọi là Ngọ Môn, cửa phía đông gọi là Đông Hoa Môn, cửa phía tây gọi là Tây Hoa Môn, cửa phía bắc gọi là Thần Vũ Môn. Quanh thành có một con sông đào rộng 52m gọi là sông Hộ Thành.

    Cố Cung có 2 phần ngoại triều và nội đình. Ngoại triều là nơi để Vua giải quyết các công việc triều chính và cử hành các nghi lễ của triều đình. Điện lớn xếp thành một hàng thẳng, nhìn từ ngoài vào là Thái Hoà Điện – một trục chính nằm giữa Hoàng Cung. Hai bên xây dựng các điện đối xứng giống nhau. Điện phía Đông gọi là Văn Hoa Điện, điện phía Tây gọi là Võ Hoa Điện.Nội đình tính từ cửa Thanh Càn Môn vào gồm có Ngự Hoa Viên và 3 cung là Càn Thanh Cung, Giao Thái Điện, Thân Ninh Cung.Phía đông Hậu Tam Cung gồm có: Chạy Cung, Dục Khánh Cung, Phụng Tiên Điện, Đông Lục Cung, cận đông gọi là Hoàng Cực Điện, Ninh Thọ Cung, Dưỡng Sinh Điện, Lạc Thọ Đường, Di Hoà Viên.Phía tây Hậu Tam Cung gồm có Dưỡng Tâm điện, Tây Lục Cung, cận tây có Tứ Ninh Cung, Thọ An Cung.

    Ngày nay các khách du lịch thế giới đến đây chiêm ngưỡng kỳ quan kiến trúc TỬ CẤM THÀNH BẮC KINH tham quan rất đông, lúc nào cũng như trẩy hội. Kỳ quan kiến trúc này lại được chỉ đạo xây dựng bởi Người Tù binh NGUYỄN AN .. ..

    Nghĩ đến Von Braun sau khi bị bắt làm tù binh vì chế tạo hỏa tiễn V2 đem về Mỹ KHÔNG TÙ chẳng BỊ THIẾN DÁI (!) mà lại được cử làm Tổng Giám Đốc Cơ quan Quản trị Hàng không & Không gian Hoa Kỳ mà sau này khi giã từ Đời Phi Công Đại Tá Nguyễn Quang Vinh thành Giáo sư đại học và tham dự (dĩ nhiên cũng ngay như thời Nguyễn An không thể một mình xây Tử Cấm Thành ) vạch quỹ đạo cho các phi thuyền không gian và tàu vũ trụ du hành Mặt Trăng, Hỏa Tinh .. .. cùng các chuyên gia Việt kiều làm việc tại Âu Mỹ đang cùng bao nhà khoa học & kỹ thuật các nước đẩy mạnh viễn du khám phá khoa học & kỹ thuật .. ..

    Lấy vợ đầm Âu & Mỹ rồi Hè & Tết hành h(D)ương đi đi dzề dzề áo gấm về làng cỡi ngựa (CÁI ! Có cụ « nửa nam nửa nữ – ái nam ái nữ« lại cưỡi ngựa ĐỰC như các bà của các quan đỏ tha hóa tham ô iêu cháu gái chân ngắn chân dài bỏ bê chuyện chăn gối – nhàn cư vi bất thiện sẵn tiền moi túi của Nhăn Răng đành thuê ngựa ĐỰC tuổi con cháu « đạp mái » gà mái GIÀ .. .. ! ) xem hoa (ĐỘC!)

    Nội đình là nơi vua làm việc và ăn nghỉ, cũng là nơi ở của Thái Hậu, Thái Phi và con cháu của vua. Nhìn bề ngoài toàn bộ Cố Cung được xây tường đỏ, lợp ngói màu vàng. Các bậc thềm lan can là đá bạch ngọc trắng, trạm trổ các con rồng phượng và các loài động vật khác.

    Mọi nghi thức đại lễ đều diễn ra tại ngoại triều của Tử Cấm Thành. Nơi đây hoàng đế ngự trên ngai vàng, nghe các triều thần trình tấu và phán quyết vận mệnh của thần dân. Ngoại triều cũng là nơi cử hành lễ đăng quang của hoàng đế, sinh nhật và hôn lễ. Nội triều là nơi ở thường trực của hoàng đế, cùng với hoàng gia và là nơi làm việc hàng ngày.

    Nội triều có điện Hiệp Hòa với 25 chiếc ghế bằng ngọc bích dành cho các đại thần và một ngai vàng dành cho hoàng đế ngồi bàn việc nước. Điện Đại Hòa là nơi dành cho hoàng hậu với những bức rèm vải đỏ thêu chữ vàng “song hỉ” treo ở cửa Đông.

    Điện Tinh Thiên là thư phòng của hoàng đế, nơi vua phê chiếu chỉ và cũng là nơi mà Từ Hi Thái Hậu đã từng khống chế hai đời nhà Thanh lúc mạt vận.

    Vườn Thượng Uyển được xây dựng vào năm 1417, trong đó có điện Thọ Hòa. Vào đời Từ Hi Thái Hậu, nơi đây được xây dựng thêm sáu tòa nhà theo kiểu Tây phương ở phía đông để đối xứng với sáu tòa nhà theo kiểu Trung Quốc ở phía tây. Cổng chính vào thành là cổng Thái Hòa. kế đến là Trung Môn trước khi vào ngoại triều, ở giữa là một quảng trường để dàn quân trong những đại nghi lễ.

    Vào thành, du khách sẽ như lạc vào một kho tàng đồ sộ và vô giá về kiến trúc và văn hóa của nhân loại, phải nghiêng mình trước kỳ công của những con người đã xây dựng nên những cung điện nguy nga và tráng lệ này. Tất cả từ mái vòm, cột nhà, nền nhà đến hoa văn trang trí trên tường, cửa ra vào… đều như được chăm chút từng chi tiết, hoàn hảo và tinh vi không gì sánh được. Vẻ lộng lẫy của khu đền đài, thành quách, ký ức vàng son của một thời sẽ khiến bạn vừa phải trầm trồ chiêm ngưỡng vừa có chút gì đó chạnh lòng.

    Uy nghi, huyền bí mà vẫn mang vẻ đẹp hài hòa đăng đối hữu tình, Tử Cấm Thành, một công trình đồ sộ và hoành tráng, một bức tranh vẽ nên quá khứ trong dáng vẻ lộng lẫy nguy nga, một biểu tượng của nước Trung Hoa là một điểm đến đầy thú vị đối với bất kỳ ai đặt chân đến đất nước này.

    Các cung điện được xây dựng bằng các loại gỗ quý hiếm, các hoành phi và cột Phương Đông rất độc đáo.

  3. yeu nuoc
    Posted Tháng Tám 15, 2009 at 5:29 chiều | Permalink

    nhân dân ta có mọt long nông nan yêu nuoc .dó là mọt truyên fthông quý bau cua dan toc ta.moi khi to quoc bi xam nang thi tinh than ay lai sôi nổi.nó kết thanh mọt lan song vo cung manh me.no nhan chim tat cả lu ban nuoc va be lu cuop nuoc…trai hai duong viet nam

  4. Posted Tháng Hai 16, 2014 at 10:19 chiều | Permalink

    I all the time emailed this blog post page to all my friends, as if like to
    read it after that my links will too.

  5. Posted Tháng Tư 29, 2014 at 4:51 chiều | Permalink

    I was recommended this web site by my cousin. I’m not sure whether this post is written by him as no one else know such detailed about my trouble.

    You are incredible! Thanks!

  6. Posted Tháng Bảy 20, 2014 at 10:42 chiều | Permalink

    Hello there! I could have sworn I’ve been to this website before but after browsing through some of the post I realized it’s new to me.
    Anyways, I’m definitely glad I found it and I’ll
    be book-marking and checking back often!

  7. Posted Tháng Mười Hai 22, 2014 at 3:26 sáng | Permalink

    Good post. I certainly love this site. Keep writing!


One Trackback

  1. […] Comments TRIỆU LƯƠNG DÂN on Huy Đức: 30 năm trước, …TRIỆU LƯƠNG DÂN… on Huy Đức: 30 năm trước, …Co dai on Concobeobeo: Việt […]

Đăng 1 phản hồi

Required fields are marked *

*
*

%d bloggers like this: