Huy Đức: Biên giới tháng Hai (2009-1979)

Nguồn Osin’s blog

Tháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: “Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con”. Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái.

“Những đôi mắt”

Hôm ấy, ông Quế không có nhà, vợ ông, bà Dự, bị dựng dậy khi bên ngoài trời hãy còn rất tối. Bà nghe tiếng pháo chát chúa ở hướng Đồng Đăng và phía dốc Chóp Chài, Lạng Sơn. Bà Dự đánh thức các con dậy, rồi 4 mẹ con dắt díu nhau chạy về xuôi. Tới ki-lô-mét số 10, đã quá trưa, bà rụng rời khi hay tin, anh Đài đã bị quân Trung Quốc giết chết. Anh Đài là công nhân đường sắt, thời điểm ấy, các anh đương nhiên trở thành tự vệ bảo vệ đoạn đường sắt ở Hữu Nghị Quan. Anh em công nhân trong đội của Đài bị giết gần hết ngay từ sáng sớm. Đài thuộc trong số 3 người kịp chạy về phía sau, nhưng tới địa bàn xã Thanh Hòa thì lại gặp Trung Quốc, thêm 2 người bị giết. Người sống sót duy nhất đã báo tin cho bà Dự, mẹ Đài.

Cùng thời gian ấy, ở bên núi Trà Lĩnh, Cao Bằng, chị Vương Thị Mai Hoa, một giáo viên cấp II, người Tày, mới ra trường, cũng bị giật dậy lúc nửa đêm rồi theo bà con chạy vào hang Phịa Khóa. Hàng trăm dân làng trú trong hang khi pháo Trung Quốc gầm rú ở bên ngoài, rồi lại gồng gánh theo nhau vào phía Lũng Pùa, chạy giặc. Chị Hoa không bao giờ có thể quên “từng đôi mắt” của dòng người gồng gánh ấy. Giờ đây, ngồi trong một cửa hàng bán băng đĩa trên phố Kim Đồng, thị xã Cao Bằng, chị Hoa nhớ lại: “Năm ấy, tôi 20 tuổi. Tôi nghĩ, tại sao mình lại chạy!”. Chị quay lại, sau khi thay quần áo giáo viên bằng bộ đồ chàm vì được những người chạy sau cho biết, rất nhiều người dân ăn mặc như cán bộ đã bị quân Trung Quốc giết chết. Từ trên đồi, chị Hoa thấy quân Trung Quốc gọi nhau ý ới và tiến vào từng đoàn.

“Cuộc Chiến 16 Ngày”

Ngày 15-2-1979, Đại tá Hà Tám, năm ấy là trung đoàn trưởng trung đoàn 12, thuộc lực lượng Biên phòng, trấn ở Lạng Sơn, được triệu tập. Cấp trên của ông nhận định: “Ngày 22 tháng 2, địch sẽ đánh ở cấp sư đoàn”. Ngay trong ngày 15, ông ra lệnh cấm trại, “Cấp chiến thuật phải sẵn sàng từ bây giờ”, ông nói với cấp dưới. Tuy nhiên, ông vẫn chưa nghĩ là địch sẽ tấn công ngay. Đêm 16-2, chấp hành ý kiến của Tỉnh, ông sang trại an dưỡng bên cạnh nằm dưỡng sức một đêm bởi vì ông bị mất ngủ vì căng thẳng sau nhiều tháng trời chuẩn bị. Đêm ấy, Trung Quốc đánh.

Ở Cao Bằng, sáng 16 tháng 2, tất cả các đồn trưởng Biên phòng đều được triệu tập về thị xã Cao Bằng nhận lệnh, sáng hôm sau họ tìm về đơn vị triển khai chiến đấu khi Trung Quốc đã tấn công rồi. Sáng 17-2, Tỉnh Cao Bằng ra lệnh “sơ tán triệt để khỏi thị xã”; đại đội 22 của thị xã Cao Bằng được trang bị thêm 17 khẩu súng chống tăng B41. Ngày 18-2, một chiếc tăng Trung Quốc có “Việt gian” dẫn đường lọt tới Cao Bằng và bị tiêu diệt. Nhiều nơi, chỉ khi nhìn thấy chữ “Bát Nhất”, người dân mới nhận ra đấy là tăng Trung Quốc. Đại tá Hà Tám công nhận: “Về chiến lược ta đánh giá đúng nhưng về chiến thuật có bất ngờ”. Tuy nhiên, Đại tá Hoàng Cao Ngôn, Tỉnh đội trưởng Cao Bằng thời kỳ 17-2, nói rằng, cho dù không có bất ngờ thì tương quan lực lượng là một vấn đề rất lớn. Phần lớn quân chủ lực của Việt Nam đang ở chiến trường Campuchia. Sư đoàn 346 đóng tại Cao Bằng nhiều năm chủ yếu làm nhiệm vụ kinh tế, thời gian huấn luyện sẵn sàng chiến đấu trở lại chưa nhiều. Lực lượng cầm chân Trung Quốc ở tuyến một, hướng Cao Bằng, chủ yếu là địa phương quân, chỉ có khoảng hơn 2 trung đoàn.

Trong khi, theo tài liệu từ Trung Quốc, chỉ riêng ở Cao Bằng trong ngày 17-2, Trung Quốc sử dụng tới 6 sư đoàn; ở Lạng Sơn 3 sư và Lào Cai 3 sư. Hôm sau, 18-2, Trung Quốc tăng cường cho hướng Cao Bằng 1 sư đoàn và 40 tăng; Lạng Sơn, một sư và 40 tăng; Lào Cai, 2 trung đoàn và 40 tăng. Lực lượng Trung Quốc áp sát Biên giới vào ngày 17-2 lên tới 9 quân đoàn chủ lực. Ngày 17-2, Trung quốc tiến vào Bát xát, Lao Cai; chiều 23-2, Trung Quốc chiếm Đồng Đăng; 24-2, Trung Quốc chiếm thị xã Cao Bằng; ngày 27-2, ở Lạng Sơn, Trung Quốc đánh vào thị xã.

Thế nhưng, bằng một lực lượng nhỏ hơn rất nhiều, các đơn vị Biên giới đã nhanh chóng tổ chức chiến đấu. Theo cuốn “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt”, xuất bản lần đầu năm 1993 của NXB Đại học Tứ Xuyên, quân Trung Quốc đã gọi con đường tiến vào thị xã Cao Bằng của họ là những “khe núi đẫm máu”. Đặc biệt, tiểu đoàn Đặc công 45, được điều lên sau ngày 17-2, chỉ cần đánh trận đầu ở kilomet số 3, đường từ Cao Bằng đi về xuôi qua đèo Tài Hồ Sìn, cũng đã khiến cho quân Trung Quốc khiếp vía. Những người dân Biên giới cho đến hôm nay vẫn nhớ mãi hình ảnh “biển người” quân Trung Quốc bị những cánh quân của ta cơ động liên tục, đánh cho tan tác. Đầu tháng 3-1979, trong khi hai sư đoàn 346, Cao Bằng và 338, Lạng Sơn, thọc sâu đánh những đòn vu hồi. Từ Campuchia, sau khi đuổi Pol Pốt khỏi Phnompênh, hai quân đoàn tinh nhuệ của Việt Nam được điều ra phía Bắc. Ngay sau khi Quân đoàn II đặt những bước chân đầu tiên lên Đồng Mỏ, Lạng Sơn; Quân Đoàn III tới Na Rì; Chủ tịch Nước ra lệnh “Tổng Động viên”… ngày 5-3-1979, Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước.

Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi rút lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.

Lặng Lẽ Hoa Đào

Ngồi đợi ông Nguyễn Thanh Loan, người trông giữ nghĩa trang Vị Xuyên, Hà Giang, chúng tôi nhìn ra xa. Tháng Hai ở đây mới là mùa hoa đào nở. Nghĩa trang có 1680 ngôi mộ. Trong đó, 1600 mộ là của các liệt sỹ hy sinh trong cuộc chiến tranh từ ngày 17-2. Ở Vị Xuyên, tiếng súng chỉ thật sự yên vào đầu năm 1990. Năm 1984, khi Trung Quốc nổ súng trở lại hòng đánh chiếm hơn 20 cao điểm ở Thanh Thủy, Vị Xuyên, bộ đội đã phải đổ máu ở đây để giành giật lấy từng tấc đất. Rất nhiều chiến sỹ đã hy sinh, đặc biệt là hy sinh khi tái chiếm đỉnh cao 1509. Ông Loan nhớ lại, cứ nửa đêm về sáng, xe GAT 69 lại chở về, từng túi tử sỹ xếp chồng lên nhau. Trong số 1600 liệt sỹ ấy, chủ yếu chết trong giai đoạn 1984, 1985, có người chết 1988, còn có 200 ngôi mộ chưa xác định được là của ai. Sau khi hoàn thành việc phân giới cắm mốc, cái pháo đài trên đỉnh 1509 mà Trung Quốc dành được và xây dựng trong những năm 80, vẫn còn. Họ nói là để làm du lịch. Từ 1509, có thể nhìn thấu xuống thị xã Hà Giang. Năm 1984, từ 1509 pháo Trung Quốc đã bắn vào thị xã.

Trên đường lên Mèo Vạc, sương đặc quánh ngoài cửa xe. Từng tốp, từng tốp trai gái H’mông thong thả cất bước du xuân. Có những chàng trai đã tìm được cho mình cô gái để cầm tay. Một biên giới hữu nghị và hòa bình là vô cùng quý giá. Năm 1986, vẫn có nhiều người chết vì đạn pháo Trung Quốc nơi đoạn đường mà chúng tôi vừa đi, nơi các cô gái, hôm nay, để cho các chàng trai cầm tay kéo đi với gương mặt tràn trề hạnh phúc.

Quá khứ, rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ. Tháng Hai, đứng ở bên này cửa khẩu Chi Ma, Lạng Sơn, nhìn sang bên kia, thấy lừng lững một tượng đài đỏ rực mà theo các sỹ quan Biên phòng, Trung Quốc gọi là “ đài chiến thắng”. Trở lại Lạng Sơn, những chiếc xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn cháy hôm 17-2 vốn vẫn nằm bên bờ sông Kỳ Cùng, giờ đã được bán sắt vụn cho các khu gang thép. Ở Cao Bằng, chúng tôi đã cố nhờ mấy người dân địa phương chở ra kilomet số 3, theo hướng đèo Tài Hồ Sìn, tìm tấm bia ghi lại trận đánh diệt 18 xe Trung Quốc của tiểu đoàn đặc công 45, nhưng không thấy.
Ảnh của Lê Quang Nhật
Trở lại Tổng Chúp, phải nhờ đến ông Lương Đức Tấn, Bí thư Chi bộ, nguyên huyện đội phó Hòa An, đưa ra cái giếng mà hôm 9-3-1979, quân Trung Quốc giết 43 thường dân Việt Nam. Ông Tấn cũng chính là một trong những người đầu tiên trở về làng, trực tiếp đỡ từng xác phụ nữ, trẻ em, bị chặt bằng búa, bằng dao rồi quăng xuống giếng. Cái giếng ấy bây giờ nằm sâu trong vườn riêng của một gia đình, không có đường đi vào. Hôm ấy, anh Tấn phải kêu mấy thanh niên đi theo chặt bớt cành tre cho chúng tôi chụp hình bia ghi lại sự kiện mà giờ đây đã chìm trong gai tre và lau lách.

Huy Đức


Quân đội Việt Nam

Những tên giặc TQ bị bắt


Comments Comments Comments Comments Comments Comments Comments

Nông dân gió lào
Đánh Pháp mấy trăm năm còn nhắc, đánh Mỹ mấy mươi năm không quên, đánh Tàu 30 năm đã vội quên! Thắp một nén nhang cho những người dân Việt, lính Việt đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh vệ quốc 30 trước.Cảm ơn entry này của một người Việt đã từng là lính!

BA MƯƠI NĂM CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
KHÔNG CÒN THẤY XÁC NHỮNG CHIẾC XE TĂNG BÁT NHẤT
CHỈ CÒN NẤM MỘ NHỮNG ĐỒNG BÀO MÌNH CỎ VẪN PHỦ XANH
CÓ ĐIỀU GÌ ĐAU HƠN CẢ LÃNG QUÊN…

ThaoMinhHue
Đọc xúc động lắm bác a.Không bao giờ nhân dân quên xương máu những người lính ấy.
Tôi cũng vừa đến thăm pháo đài Đồng đăng và cũng rất xúc động. Có viết 1 entry ngắn để tưởng nhớ những người lính ấy. Bác rảnh có thể qua xem qua.
Blog của bác hôm nay lỗi ghê, khó còm lắm!

DinhThang
Vì cái tình hữu nghị giả tạo mà bóp méo, che dấu lịch sử, phủ nhận xương máu đồng bào. Tội lỗi, tội lỗi.

Tom
Vậy giờ cao điểm 1509 còn của ta hay của Tàu rồi anh? Sáng nay thấy SGTT đăng bài này, đọc rất hay, cảm động. Xin thắp một nén hương cho những người nằm xuống. Xin cám ơn anh Huy Đức.

Lê Tuấn Huy
Tấm ảnh những phụ nữ nằm chồng chất, lẫn với đất đá, in trong trí óc tôi từ hồi còn nhỏ, mà tôi nhắc đến trong “Cả dân tộc đã ngộ nhận sao?!”, có lẽ chính là hình ảnh của cái giếng này!

MTT
Đọc bài này mà mắt tôi ứa lệ, tại sao thế hệ trẻ không biết đến những điều như thế này trong sách vở lịch sử chính thống?

Những bài học xương máu của cha anh phải được thấm vào tim của những thế hệ sau, họ coi mình là kẻ thù thì mình không thể đối xử với họ như người bạn thân thiết!

Phải đến khi nào giới trẻ tất cả đều biết được rằng từng tấc đất, thước biển của đất nước đang bị người bạn hiền “nuốt dần” trong sự cam chịu đến bất lực của chính quyền? Hoàng Sa, Trường Sa, Thác Bản Giốc, điểm cao 1509, … rồi Bauxite Tây Nguyên…

Phải để giới trẻ biết được điều đó, để mà thấm được cái nhục của nghèo, của hèn! Thấm được cái nhục mất đất, mất biển, bị lấn áp về kinh tế rồi thì mới có sức mạnh mà vươn mình đứng dậy.

Song Thu
Hồi đó có nghe hòai: “Cứ đánh Mỹ rồi sẽ thắng Mỹ”, sao giờ hok thấy vị nào dám nổ : “Cứ đánh TQ rồi sẽ thắng TQ” he?

Cho dù k còn tấm biển, thì SK Ls đó cũng còn trong lòng người dân VN.

Phuc Dinh
Cám ơn cái entry này của nhà báo để em biết rõ hơn về 30 năm trước

thị hợi
cách đây 30 năm hoa đào đã nở một màu đỏ thắm

Đỏ
ôi, tự hào thay cái tình hữu nghị anh em giữa ta với anh Tàu, thế mà đi học thì chỉ đc dạy phải căm thù đế quốc Mỹ xấu xa tởm lợm, đâu có bít là anh em kế bên bụng dạ cũng đen như đêm 30 ấy

Tô Quốc Phương
cám ơn anh, đọc để thấy ấm lòng! ko ai có thể che phủ được lịch sử!

HO T
Xin chân thành cúi đầu tri ân và tưởng nhớ Anh Linh các chiến sĩ, đồng bào đã đổ máu xương để gìn giữ mãi mãi biên cương phía BẮC của TỔ QUỐC VIỆT NAM ANH HÙNG của chúng ta trong những ngày oai hùng đó. Cũng xin cám ơn anh HĐ rất nhiều về bài này

dau goi
Cùng máu đỏ da vàng, cùng một mảnh đất Mẹ mà vẫn không quên thường nhắc lại vào một ngày trong năm.
Thế mà… quên hay lờ luôn… ngoại bang.
Cám ơn anh.

NCN
Xin một phút cúi đầu …

MAP M
Các tờ báo lớn của VN sắp đến ngày 17/2 mà sao im hết chỉ đăng Nguyên tiêu, Valentine linh tinh ơớ vẩn, chắc để … cho nó lành …
Có một nhà báo nổi tiếng, đọc entry này của Anh và xem Sài Gòn Tiếp Thị, muốn bỏ hết ràng buộc để về đầu quân cho SGTT…
Xem ra cái biên giới đó, có một đòan quân vẫn vội vã bươn về anh Huy Đức ạ!
Cảm ơn anh, cảm ơn SGTT đã cho chạy bài này…

Nông Thị Nở
Thằng nào dám gỡ bài này khỏi Sài Gòn Tiếp Thị online, không đáng mặt VN.
Lịch sử 30 năm còn bị “remove”, thế 79 năm trước (3-2) chắc… “eđit” !

Hữu Phan
Cảm giác xúc động chạy rần rần từ đầu tới chân khi đọc bài này của chú!
Và òa ra khi thấy tên Huy Đức trang trọng cuối bài!
Cảm ơn chú Huy Đức thật nhiều

BusinessHoa
Hoa biết tin này qua thành viên trong Quỹ Biển Đông gửi vô mailgroup,
Báo NLD viết là “bị tàu nước ngoài bắn”, hèn không chịu được. Thằng Tàu nó bắn còn ai nữa.

QUẢNG NGÃI 05/02/2009

9 ngư dân bị tàu nước ngoài bắt

(NLĐO)- Tin từ đài trực canh cứu nạn ở xã Phổ Quang, huyện Đức Phổ Quảng Ngãi, ngày 5-2, cho biết: Trong khi đi hành nghề lưới tại vùng biển quần đảo Hoàng Sa tàu đánh cá QNG 8969 TS gồm 9 ngư dân, do ông Trần Xây, (SN năm 1970, ở xã Phổ Quang huyện Đức Phổ) làm thuyền trưởng đã bị tàu nước ngoài bắt giữ vào lúc 14 giờ ngày 4-2.

Trước khi tàu đánh cá bị bắt ông Trần Xây và các ngư dân đã kịp điện báo về gia đình qua đài canh cứu nạn trên biển của ông Ngô Khuôn ở xã Phổ Quang, huyện Đức Phổ, để nhờ chính quyền địa phương can thiệp.

Xuân Long

http://www.nld.com.vn/20090205023532870P0C1002/9-ngu-dan-bi-tau-nuoc-ngoai-bat.htm

Rất là cà chớn
Và đang có một thế hệ trẻ trung năng động nghe nói đến Bản Giốc, Nam Quan, Tục Lãm… là dãy lên đành đạch “Này tớ cóc có nói chuyện chính trị nhạy cảm nhé, đằng ấy đi tìm blog khác mà nói nhé!”
Chán đến nỗi chẳng muốn nêu địa chỉ của nhóm blog đó ra nữa!

Taolatu
.
..

Máu Con cháy rực nổ đầu, Mẹ ơi!

Tù giam lỏng
Cũng từng là lính Lai châu năm đó. Đọc bài này ngẫm lại y chang. Rất tiếc tháng 9 vừa rồi về nc quá ngắn ngày tôi thể đi thăm lại.

trangha
Nhưng bài vẫn đăng được trên Sài Gòn Tiếp Thị báo giấy chứ anh?

Lê Đại Phu
Sáng nay đọc bài này trên SGTT mà thầm lo cho chú Huy Đức. Chú đúng là một người lính!

FROGGING
Răng đã/đang/sẽ cắn môi.
Mãi mãi không quên chú Huy Đức ạ!

De Lamole
Zậy chứ theo mọi người ta nên làm zì? Kích động toàn dân đứng lên chống Tàu? Tổng động viên một lần nữa ra quân? Dùng vũ lực chiếm lại Trường Sa – Hoàng Sa? Dừng hết các nổ lực làm ăn để tập trung hết toàn lực sức người sức của cho cuộc chiến đòi lại chủ quyền biển Đông? Trước tiên là chiếm lại biển Đông, sau đó nắn lại đường biên giới. Nếu được đòi luôn Lưỡng Quảng. Sau đó tập trung nắn tiếp biên giới Tây Nam zới Cao Miên. Sau đó qua Thái Lan hỏi tội sao dám hạ nhục Việt Kiều bao nhiêu năm trời. Xứ sở lại sôi sục không khí chiến tranh cho nó hợp chu kì mỗi 15 năm một đại chiến? Cho thiên hạ xung quanh thấy con dân VN luôn háo hức chiến đấu, cho họ tự nhìn lại mình coi có lỗi zì zới VN k mà rùng mình? Không hiểu tại sao người ta luôn kích động chiến tranh, luôn lợi dụng hùng tâm bồng bột của người trẻ mà khoái trá đẩy họ zô chổ chết? Tại sao người ta luôn muốn xứ sở này phải chìm trong binh lửa? Đi mà hỏi những cựu binh, những người đã trải qua khốc liệt chiến tranh, những người biết khi nào phải ra trận. Họ mới biết giá trị của hòa bình.

NongnghiepVN
30 năm sau cuộc chiến vệ quốc của nước Việt Nam thống nhất, đã có nhà báo viết về đề tài này. Vậy mà, từ 1 nơi nào đó người ta vẫn mang tư duy “Chối bỏ lịch sử”. Song, bất kỳ người VN nào, chứ không chỉ là nhà báo, có trách nhiệm “nhắc nhở” chính đồng bào mình về trang sử Hào hùng này của Dân tộc.

Ngo M
Những ai ra lệnh gỡ bài này không thể/không phải là người dân tộc Việt nam!!!!(Tuy có thể có 1 phần dòng máu Việt- thật xấu hổ)

Yazid
Cảm ơn bác đã cho mọi người biết về một giai đoạn lịch sử bi tráng của dân tộc.Có lẽ bác cũng đang là 1 nhà viết sử , nhà viết sử thì luôn tôn trọng sự thật. Cảm ơn bác rất nhiều.

Hien H
Thật ngây thơ nếu cảm nhận bài viết của anh Huy Đức là “kích động chiến tranh”.

Tôi lại nhận thấy tình cảm yêu chuộng hòa bình thể hiện trong từng câu, từng chữ trong bài viết. Rất tâm đắc với điều anh viết: “…quá khứ, rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ…”

Và tôi chợt nghĩ sự hèn nhát có khi lại mang nguy cơ chiến tranh đến gần hơn bao giờ hết!

Huy Ho
Sáng nay vừa đọc xong tờ báo Sài Gòn Tiếp Thị, ấn tượng đầu tiên đó là 1 cảm giác rờn rợn. Công nhận chỉ có Huy Đức mới có thể cho mình những cảm giác như vậy. Bài báo đó có thể mất, nhưng những gì anh đã làm sẽ ko bao giờ mất đâu. Hi vọng sẽ còn đọc được thêm nhiều bài báo hay như vậy của anh trên blog Oshin. Cám ơn anh rất nhiều vì đã cho thế hệ trẻ biết được về 1 phần lịch sử bai tráng của dân tộc.

thị hợi
@De Lamole: tôi ít khi nói như vầy, nhưng thiệt tình là bạn NHẢM NHÍ quá đi!

@blast: rất tiếc lại thêm 1 bài báo bị gỡ bỏ, nhưng cháu tin đã có rất nhiều người trẻ kịp nhận thức được sự thật lịch sử là thế nào. CHÚC CHÚ KHỎE VÀ BÌNH AN =)

Aladin
@De Lamole: Không cần phải kích động dân, blah blah… đao to búa lớn làm gì. Điều đơn giản nhất mà những người có trách nhiệm cần phải làm là phải luôn nhắc nhớ con cháu về cái họa ngoại xâm, về những ‘bài học mà TQ đã dạy cho VN ta’ chứ không phải lúc nào cũng ‘thẩm du’ rằng ta đã thắng Mỹ, thắng Pháp, để rồi ngủ quên trên chiến thắng đến khi thức dậy thì đã thấy mất nước. Hãy dùng cái đội mũ để suy nghĩ, đừng dùng nó chỉ để úp một cái mũ.

Dulich
Xin thắp một nén nhang cho lòng dũng cảm của đồng bào – chiến sỹ dân tộc Việt Nam quê hương tôi, sẽ nhớ mãi ngày 17 tháng hai năm ấy!

Đinh ku tí
Tôi sinh ra sau ngày tháng lịch sử ấy, không biết nhiều về sự kiện này. Hôm nay mới được biết sự thật của một bài học lịch sử chẳng bao giờ được học từ sách giáo khoa. Cảm ơn nhà báo rất nhiều

dep trai 29:
nêú có ai quên.
thì việc của chúng ta là nhă´c .
khôngt được phép quên , vì những kẻ đâm trộm sau lưng ta , chính là đồng đội một thời . Pol Pot ( Cambodia ) , Đặng Tiểu Bình ( Trung Hoa ) .
tâ´t cả từng vỗ ngực xưng là những người Cộng Sản anh em . chúng ta vừa trải qua chiến tranh , thô´ng nhâ´t đâ´t nươ´c . hai sườn hai thằng chọc . không thua mơí là lạ . tôi còn trẻ . nhưng cũng có thể chă´c chă´n rằng Máu đã chẩy thành Sông . vậy mà Ru Ngủ , Lãng quên . Quên là Quên thê´nào ?
bây giờ , cũng vẫn như xưa . thê´hệ chúng tôi . vẫn mãi chảy trong người dòng máu Việt .
nêú :
…….” tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giơí ….
……cả toàn dân ta lại vào cuộc chiến đâú mơí ….
………quân xâm lược bành trươ´ng dã man ….
……..đã dày xéo mảnh đâ´t tiền phương ……
……..lửa đã cháy và máu đã chảy …..
………trên khă´p nẻo biên cương ….”……
thì chúng tôi vẫn sẽ :
…..”….ngày mai anh lên đường …
……….ngày mai anh ra chiến trường …..
………gửi lại em yêu dâú ……
………..cả khoảng trời thành phô´………
………..lung linh ngàn vì sao sáng …..,
……….trên đường hành quân diệt thù …..”…..

abc-sukien:
*Tôi ái mộ nhà báo Huy Đức!. Gắn bó đến Link rất hay bạn đang nêu có:

–16 chữ vàng mới truyền tụng ở Việt Nam:
“Láng giềng khốn nạn, cướp đất toàn diện.
Lấn biển lâu dài, thôn tính tương lai”
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90641&z=2

–Bài vừa đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị thì bị rút xuống: Biên Giới Tháng Hai (2009-1979) của Huy Đức ◄◄◄
(Nhân dịp này, cũng nên đọc lại ba truyện ngắn của Vũ Ngọc Tiến bị thu hồi hôm tháng 11/2008): Âm bản chiến tranh, Vị phồn thực, Chù Mìn Phủ và tôi, nhất là truyện Chù Mìn Phủ và tôi)
http://www.viet-studies.info/kinhte/kinhte.htm
*Có thể, tôi phải save vào USB, mang đi in & lưu để dành xem !?

phamthuyDuongChick:
Chick đã rất xúc động khi đứng trước các nấm mồ trong nghĩa trang Trường sơn ở tỉnh Quảng trị….
Một nghĩa trang nói lên cuộc chiến tranh tàn khốc đau thương một thời tại nước ta.
Nhưng những nghĩa trang này….một dấu ấn của lịch sử chống ngoại xâm oai hùng của nhân dân ta lại…ít thậm chí không được nhắc đến!!!!?

Bin da vàng:
Nông lão đệ,
Tui được cái “may mắn” vô ngần là tham gia 2 mặt trận, mặt trận Tây Nam và mặt trận phía Bắc.
cuối năm 1980, đơn vị tui hành quân lên Lạng Sơn, lúc này LS vẫn chưa khắc phục xong những tàn tích của bom đạn Tàu, dân cư về chưa đông lắm, lác đác đó đây là những vệt đạn cối cày xới mặt đường và tường loang lỗ vết đạn. Chiến tranh đã im tiếng súng nhưng nhìn những gì còn lại tui và các bạn không khỏi ngạc nhiên: Vì sao vậy ? Mình và TQ là anh em mà ? Sao lại bưu đầu sức trán vậy ?…Học chính trị thì luôn luôn nghe là “Bọn bành trướng xâm lược Bắc Kinh “…!!! mà trong tay mình lại là khẩu AK 47 do TQ sản xuất ! ( Nhưng chỉ khẩu AK thôi nhé, còn nón cối thì made in Hà Nội, nặng như cái cối nhất là khi trời đỗ mưa )…
… Đón 1 cái tết tại núi rừng Kam pu chia cộng với 3 cái tết ở phía Bắc, tui và một vài đứa bạn giũ áo ra về, giũ luôn tất tần tật những gì đã trôi qua…NN không muốn nhớ thì mình nhắc làm gì.
Nay thỉnh thoảng ngồi buồn nhìn cái huân chương chiến công tui chợt se lòng, nếu mình không “bùm” cái thằng lính Pôn pốt ấy thì liệu lúc ấy nó có “bùm” mình không nhỉ ? và …liệu nó có vợ con không ?…
…chậc…!!! Thôi quên đi cho lâu cũ!

Nông Chiêu Thống:
@Lão huynh Bin:
Vâng có lẽ bác không muốn nhớ đến những kỹ niệm đau buồn của một thời bắn giết.
Lão đệ nghĩ rằng mặc dù bác muốn quên đi để vui sông cho hiện tại và tương lai, nhưng chắc là trong thâm tâm bác sẽ không thể quên được.
Những người không hề dính bom đạn như lão đệ quả thật may mắn, nhưng cũng thấy thật quá bất công cho những chiến sĩ, những người Việt Nam đã hy sinh ở biên giới phía bắc.
Nhà nước và chính phủ luôn luôn, liên tục nhắc lại những hồi ức về hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ trên đài báo và ti-vi, nhưng họ lại cố tình dấu nhẹm đi hai cuộc chiến trang biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc.

Tại sao vậy? Đây là một câu hỏi rất lớn trong lòng rất nhiều người Việt Nam đấy lão huynh à!

phamthuyDuongChick:
Các nguyên thủ quốc gia của hai nước Việt Nam và Trung quốc có hay thăm viếng các tượng đài liệt sỹ này không???

Tôi chắc rằng các nghĩa trang liệt sỹ của quân giải phóng Trung hoa hy sinh từ năm 1979 đến năm 1988… đó là những kẻ đồ tể khát máu. Đó là những kẻ đã reo rắc bao tang thương đau khổ cho nhân dân chúng ta…!!!
Theo bạn khi sang thăm viếng nhau giữa hai đảng và chính phủ thì những người đó có suy nghĩ gì không!!! khi họ đứng cúi đầu trước các nấm mộ liệt sỹ đó!!!

GOD:
Chỉ là nghi thức chính trị mang tính xã giao thôi bạn ạ. Sâu xa hơn thì Trung Quốc khôn lỏi hơn

Dép Lào:
Mình thấy thú vị nhất là:
“Xe tăng Trung Quốc tiến vào biên giới VN

Đây là cái giá phải trả – gần 300 chiếc xe tăng bị hạ trong 3 tuần”

Quay về câu hỏi của bạn! Sẽ chẳng ai quên cả, mãi mãi như thế. Nuôi sự hận thù thì có ích gì đâu ! Nén đau thuơng thù hận để đi tiếp mới là người, còn thù hận sẽ làm ta mất đi sự sáng suốt.

hoa lan tim:
Dù quá khứ có như thế nào thì đó cũng là những con người họ là những người lính đã chiến đấu và hi sinh cho tổ quốc điều đó đáng đước trân trọng thực tế có thể họ là những người nông dân hiền lanh vì chiến tranh mà họ phải xa gia đình xa vợ con không ai trong chúng ta muốn chiến tranh xẩy ra hãy biết bao dung và khép lại quá khứ đó là cách trả thù tốt nhất nếu có thể chúng ta hãy cùng thắp cho họ một nén nhang để họ được yên nghỉ ở cõi vĩnh hằng

Nông Chiêu Thống:
Là con dân Việt Nam, chúng ta không muốn cứ mãi thù hận, nhưng chúng ta xin đừng quên quá khứ.
Đồng thời phải luôn đề phòng người láng giềng xấu bụng đó.

Vậy mà 15 tên Chiêu Thống lại như muốn xóa khỏi ký ức người Việt Nam những sự đề phòng đó.

Bài báo đó của nhà báo Huy Đức vừa đăng lên báo Sài Gòn Tiếp Thị thì nó đã bị ra lệnh là phải gỡ xuống.

Kẻ nào đã ra lệnh gỡ xuống? Kẻ đó có còn là người Việt Nam nữa không?

@Chick ạ: Như bác Thầy Rùa nói “Không phải tất cả những người lính TQ là khát máu”
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Những kẻ nào hãm hiếp phụ nữ, giết người dân vô tội bằng dao và búa đều là những kẻ khát máu. Nhưng không phải tất cả lính TQ đều như vậy.
Nhưng những kẻ ăn trắng mặc trơn ngồi trong Trung Nam Hải thì rõ là khát máu rồi.
Ví dụ như Đặng Tiểu Bình, có thể trong 1 đêm giết sạch hơn 3000 sinh viên ở Thiên An Môn, thì hắn là khát máu.

Ở VN cũng thế, ai đã đẩy dân tộc vào cuộc chiến huynh đệ tương tàn, để rồi Mậu Thân 1968, Quảng Trị 1971 máu chiến sĩ chảy thành sông?
Theo nhiều tài liệu càng ngày càng được tiết lộ thì chính HCM lại rất muốn thống nhất đất nước trong hòa bình.
Vậy ai đã ra lệnh tấn công Miền Nam bằng mọi giá?

@Dép Lào: Không phải là vấn đề thù hận. Mà chỉ là rất bất công bằng cho những người lính đã hy sinh để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ ở biên giới Tây Nam, cũng như biên giới phía Bắc.
Cùng là những cuộc chiến chống ngoại xâm, tại sao cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ vẫn luôn được nhắc lại liên tục trên đài báo ti-vi, còn cuộc chiến chống Tàu và Pol-pốt (tay sai của Tàu) thì lại bắt nhân dân phải quên đi.

Nếu đám Chiêu Thống muốn quên, thì hãy kệ cha chúng nó. Nhưng nếu nhân dân chúng ta quên, thì chúng ta mang tội với những người đã nằm xuống vì cuộc sống yên bình của chúng ta ngày hôm nay.

Dao H:
Thành thật nhất Đảng và NN ta bây giờ trong tay TQ, làm gì dám nhắc lại thù hận? người dân ngư phủ VN bị TQ bắn chết đều hằng ngày mà còn không dám lên tiếng phản đối . Không dám, quá sợ đành nói đến nhân đạo, di hòa vi quí… những con vẹt con bên trên viết đảng ta đầy tình người, quên đi hận thù… chứ không phải vì sợ hãi thì tại sao không thắp nén hương cho những người chiến sỹ VNCH đi , họ cũng chiến đấu cho lí tưởng của họ (dù đúng hay sai), họ cũng chỉ là người dân phải theo chế độ cầm quyền và họ dù sao cũng là người Việt đấy,,,nếu không làm đựoc chuyện này thì các con vẹt con đừng lên đây phét lác, bẩn mắt người đọc.

nguyenhien:
Đúng như những ngày đầu tiếp xúc với <hỏi & đáp> bạn Thuy Duong có những câu hỏi rất tinh tế thời sự mà dể thương lạ. Thú vị cho người hỏi lẫn người đáp. Dân tộc ta phải biết… Phải để giới trẻ biết được điều đó, để mà thấm được cái nhục của nghèo, của hèn! Thấm được cái nhục mất đất, mất biển, bị lấn áp về kinh tế quân sự rồi thì mới có sức mạnh mà vươn mình đứng dậy, mà tự hào cho những gì mà người sống hôm nay ko thể quên những người hôm qua đã ngã xuống.Họ mới xứng đáng để tôn vinh. Những đồng đội của họ vẫn còn đây trong chiến tranh vì có phần của may mắn hoặc vì gì đi nữa thì phải công nhận có công với lịch sử. Nhưng nhìn lại những kẻ có công ngày xưa, bây giờ đã có 1 số là tội đồ của dân tộc, của đất mẹ VN này. Họ vơ vét, tham nhũng đến oán nước hờn dân, khi bác VO NGUYEN GIAP nói ra câu: Đảng bây giờ là lá chắn cho những kẻ tham nhũng lộng quyền… Thì mới thấy trong TW đảng có những con người suốt cả đời chỉ nghĩ đến dân tộc. Rất tiếc tuổi tác đã ko cho những bậc hiền nhân sống cùng đất nước thôi thì âu đó là quy luật của cuộc sống Sinh- Lão- bệnh- Tử mà thôi. Cái chính là bây giờ phải xây, phải dựng cái đã có cho thế hệ mai sau đừng mai một, đừng quên đi cay nhục của lịch sử . Câu hỏi dù ko thể nào trả lời và gột tả hết cái thật, cái đúng của nó nhưng cũng gợi lại cho tôi và tất cả mọi người một tự hào, một thương cãm. Còn việc các Nguyên thủ quốc gia họ chỉ hiểu ngầm cái lịch sử mà ngày ấy gây ra mà thôi , ai biết được họ sẽ nghĩ gì? Các bạn trên đã nói lên những tâm tư của mọi người rồi ,câu hỏi thành công lắm . Mong bạn có nhiều những câu hỏi hay như vậy nữa nhé! Thân chào.

Thầy Rùa:
Link của bạn đưa buồn quá, xót xa cho những 60000 oan hồn tử sĩ anh hùng, xả thân cho tổ quốc đang vất vưỡng nơi núi rừng biên giới… Bây giờ thành vô nghĩa!!!

Chưa có tài liệu, thông tin nào cho thấy lãnh đạo CSVN tới viếng nghĩa trang của các chiến sĩ vị quốc vong thân này dù rất may là cho đến năm nay nghĩa trang này vẫn còn trong… lãnh thổ VN! Có lẽ họ ngại cho tình hữu nghị đang mặn nồng mùi vị bauxite Tây Nguyên?

Với 62500 chiến binh xâm lược TQ đã bỏ mạng, không dưới 8/10 là nông dân nghèo TQ bị bọn đầu xỏ bá quyền Bắc Kinh đẩy vào tử địa (như bộ đội Sinh Bắc Tử Nam thời nội chiến, dù có thảm sát Mậu Thân, đại lộ kinh hoàng Quảng Trị…), nhưng không phải tất cả đều khát máu đâu chick ạ.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_bi%C3%AAn_gi%E1%BB%9Bi_Vi%E1%BB%87t-Trung,_1979

Ngọc Lan:
Không biết khi dự tiệc, khi nhìn đùi, nhìn mông của các “đóa hồng Trung Quốc” Nông thái thú có nhớ đến cái nghĩa trang cô quạnh, lãng đãng bao hồn tử sĩ ?!

…Tối nay, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào và phu nhân đã mở tiệc chiêu đãi Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và các vị trong đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam. Sau buổi tiệc chiêu đãi, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào và Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh cùng thưởng thức chương trình nghệ thuật đặc sắc do các nghệ sỹ Trung Quốc trình diễn.

http://vietbao.vn/Chinh-Tri/Tong-Bi-thu-Nong-Duc-Manh-hoi-dam-voi-Tong-Bi-thu-Chu-tich-nuoc-Ho-Cam-Dao/65064128/96/

http://www.youtube.com/watch?v=gJAddNG1Q8g&feature=related
http://www.youtube.com/watch?v=8PZHJeyF328&NR=1

http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/huy-duc-bien-gioi-thang-hai-2009-1979

Advertisements

2 Comments

  1. Posted Tháng Mười Một 7, 2012 at 6:07 chiều | Permalink

    I was extremely pleased to uncover this great site. I wanted to thank you for your time just for this fantastic read!! I definitely liked every bit of it and I have you bookmarked to check out new things on your website.

  2. Posted Tháng Sáu 11, 2013 at 12:00 chiều | Permalink

    I do believe all of the ideas you have introduced for your post.
    They’re very convincing and will certainly work. Still, the posts are too quick for novices. May just you please extend them a little from subsequent time? Thanks for the post.


3 Trackbacks

  1. By Huy Đức: Biên giới tháng Hai (2009-1979) | phamdinhtan on Tháng Mười 9, 2011 at 6:58 sáng

    […] https://dantocdanchu.wordpress.com/2009/02/11/huy-duc-bien-gioi-thang-hai-2009-1979/ Like this:LikeBe the first to like this post. […]

  2. By xe hoi fiat on Tháng Mười 17, 2014 at 6:50 sáng

    xe hoi fiat

    Huy Đức: Biên giới tháng Hai (2009-1979) « Tá»± do ngôn luận

  3. By phu tung xe fiat tphcm on Tháng Mười 21, 2014 at 7:00 sáng

    phu tung xe fiat tphcm

    Huy Đức: Biên giới tháng Hai (2009-1979) « Tá»± do ngôn luận

Đăng 1 phản hồi

Required fields are marked *

*
*

%d bloggers like this: