Tại sao người ta lại cố tình quên đi hai cuộc chiến tranh vệ quốc năm 1979

Nông Chiêu Thống: Ai trả lời giùm tôi câu hỏi này với! Tôi ngu quá, nghĩ mãi mà vẫn không biết câu trả lời?

1. Cách mạng Tháng Tám lật đổ thực dân phong kiến, Hồ Chí Minh đọc:
“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc (Thomas Jefferson)”.
Cách mạng Tháng Tám, mùng 2 Tháng Chín, năm nào cũng kỷ niệm rầm rộ.

 

2. Chiến thắng Điện Biên Phủ mùng 7 Tháng Năm năm 1954, năm nào cũng kỉ niệm rầm rộ

 

3. Ngày kết thúc chiến tranh 30 Tháng Tư năm 1975, thống nhất đất nước, năm nào cũng kỷ niệm rầm rộ.

 

???? Nhưng tại sao những cuộc chiến tranh vệ quốc ở biên giới Tây Nam năm 1979, và biên giới phía Bắc năm 1979 lại bị người ta cố tình đẩy vào lãng quên?

 

Nhân dân Việt Nam đã khép lại quá khứ, để hướng tới tương lai.
Những kẻ thù cũ của Việt Nam là Pháp, Mỹ, Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc đã quay lại bắt tay làm ăn.
Nhân dân Việt Nam vốn giàu lòng vị tha, không vì hận thù cũ mà gây thêm hiềm khích mới.
Những ngày kỉ niệm chỉ là để nhân dân nhớ về những tiền nhân, những người đã nằm xuống vì non sông đất nước.

 

Vậy mà những người lính, người dân Việt Nam thiệt mạng trong 2 cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và phía Bắc 1979 lại bị loại ra ngoài sao?

 

Câu hỏi này của tôi đã bị xóa 2 lần liên tiếp trong ngày hôm qua và hôm kia.

Ở TT&SK này bị xóa câu hỏi là bình thường.

Nhưng câu này bị xóa phải chăng là bởi tại TT&SK này có bọn tay sai nằm vùng của Trung Nam Hải?

 

Ở TT&SK này có bọn nằm vùng của Trung Nam Hải không?
Trong Sự kiện nổi bật – Câu hỏi của Nông Chiêu Thống – 11 câu trả lời – cách đây 19 giờ – (Câu hỏi đã bị xóa)

 

Nhà báo Huy Đức: Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)? http://sites.google.com/site/nongchieuthong/hoang-sa-truong-sa-to-quoc/bien-gioi-thang-hai-2009-1979  Trong Sự kiện nổi bật – Câu hỏi của Nông Chiêu Thống – 5 câu trả lời – cách đây

 

NguyenNhuPhu

Không ai có thể quên họ, những người hy sinh vì tự do của tổ quốc đều có tượng đài. Nhưng có những cái mà người ta cố quên đi, nhớ nhiều có mà điên đầu. Hàng năm ba mẹ bạn có kỉ niệm cái gọi là “giảng hòa sau khi xích mích” không? Chắc là không đâu.

 

Nông Chiêu Thống

@NguyenNhuPhu: Xua Polpot vượt qua biên giới Tây Nam, giết hại dân lành Việt Nam…
Xua mấy mươi ngàn quân cùng hàng ngàn xe tăng, vũ khí hủy diệt đồng loạt tấn công tất cả các tỉnh biên giới, cướp, phá, đốt, giết, hãm hiếp phụ nữ… mà chỉ là “xích mích” thôi sao?

Vậy tôi tát cho ông mấy cái rồi xin lỗi có được không?

 

 

vvui61

Tuyệt! không thể nào trả lời hay hơn .

 

hcm20058…

Khi muốn củng cố chiếc ghế “hợp pháp” cùng với cái mâm cổ để ăn và hưởng thụ hàng ngày, thì người ta sẽ dùng loa để “kỉ niệm”

Bạn lại nhầm khi hỏi, do đó YHĐ xóa câu của bạn là đúng rồi, thắc mắc làm chi? Chỉ có chiến tranh biên giới tây nam là họ vẫn còn kỉ niệm hàng năm đó thôi, nhưng còn cuộc chiến tranh giữa những đồng chí anh em phía Bắc năm 79 nếu nhắc đến thì cái ghế và mâm cổ của họ còn nguyên vẹn không?

Có bao giờ bạn tự mình đập đổ nồi cơm của mình không mà bạn lại đặt câu hỏi

 

Không tôn trọng sự tư do của kẻ khác

 

Meteor

CÔNG AN MẠNG
Công an mạng Việt Nam đang làm những gì? Chắc chắn, bạn hãy tin rằng đang có những đơn vị công an đặc biệt để lên mạng Internet làm chức năng theo dõi, bóp méo dư luận… Các thông tin cho chúng ta suy đoán được rằng, công an mạng Việt Nam hẳn cũng đang làm theo mô hình hoạt động của công an mạng Trung Quốc.

Bài bình luận của bình luận gia Tiêu Cường (Xiao Qiang) ngày 24-11-2008 trên đài RFA nói rằng công an Trung Quốc đã mất tới ba năm trong khoảng từ 2003 tới 2006 để hoàn tất đề án khổng lồ “Tấm Lá Chắn Vàng.” Ông nóí không chỉ có hơn 50% cơ quan cảnh sát của Trung Quốc đang tuần tra Internet, mà cũng có riêng một cơ quan có tên là Public Information Network Security and Monitoring Bureau (Sở Tuần Cảnh và An Ninh Mạng Thông Tin Công Cộng), nơi có kỹ thuật tối tân và công an mạng trang bị đầy đủ. Đó là những sản phẩm trực tiếp của Đề Án Tấm Lá Chắn Vàng.

Tuy nhiên đó chỉ mới nói về cơ cấu. Hẳn nhiên là cơ cấu công an và cảnh sát để theo dõi thì nứơc nào cũng có… nhưng chỉ có Trung Quốc, và cũng nên tin rằng cả CS Việt Nam, cũng có loạị công an mạng đặc biệt, chuyên về bóp méo dư luận. Đài BBC, trong bản tin của Michael Bristow từ Bắc Kinh, đề ngày 16-12-2008 đã gọi loại công an này là “spin doctors” (các thầy bàn bóp méo dư luận).

Như thế, chúng ta sẽ hiểu vì sao có những người gần như ngồi trên các diễn đàn Internet phóng email hỏi và đáp gần như 24 giờ/ngày. Và họ moi móc đủ thứ, chọc giận, chia rẽ… và làm cho hàng ngũ những người hoạt động dân chủ nghi ngờ nhau, và rồi chụp mũ nhau.

Phóng viên Bristow viết rằng Trung Quốc đã trả lương cho “các thầy bàn Internet” (Internet commentators) trong một chiến dịch kiểm soát ý kiến công chúng. Các thầy bàn Internet này sẽ lướt mạng khắp các diễn đàn để tìm các bản tin xấu mặt nhà nước — và rồi quật ngược lại.

Bản tin nói là công an mạng, tức thầy bàn Internet, đưa các lời bình luận lên các trang web và diễn đàn để bóp méo tin xấu thành tin có lợi cho đảng và nhà nước.

Đảng CSTQ từ lâu đã tìm cách kiểm soát ý kiến công chúng bằng cách kiểm soát các luồng thông tin. Đó là lý do không thể cho tư nhân làm báo, mở đài TV hay phát thanh. Nhưng tới Internet lại là một mặt trận thông tin rất là mới. Và vì chính phủ TQ không kiểm soát hết các thông tin được phóng lên mạng, nên đã phải sử dụng tới các thầy bàn Internet để bóp méo dư luận..

Bản tin của Bristow nói rằng các công an mạng này được huấn luyện đặc biệt, và phải có đầy tính đảng mới có thể làm thầy bàn Internet. Họ được gọi là “đảng 50-xu” bởi vì người ta nói là cứ mỗi lời bàn phóng lên mạng của họ có tính tích cực tung hô đảng, thì sẽ được trả lương 50 xu tiền TQ, tức 0.07 Mỹ Kim, hay 0.05 Euro.

Một tàì liệu từ sở công an thành phố Tiêu Tác (Jiaozuo), tỉnh Hồ Nam (Henan), đã ca ngợi thành công quá lớn của đạọ binh thầy bàn này.

Tàì liệu này kể lại chuyện một công dân TQ phóng lên Internet lời chỉ trích công an trên một trang web vì bị phạt về vi phạm luật giao thông. Thế là, một chưởng phóng về phía công an, liền có hàng trăm chưởng phản kích ngược lại từ các thầy bàn 50-xu.

Tàì liệu công an này kể rằng, một trong các thầy bàn ở sở công an này phúc trình ngay lời chỉ trích kia trong vòng 10 phút khi vừa lên mạng. Sở công an bắt đầu phản kích, sử dụng tới hơn 120 người phóng lên lời bình luận rằng bị phạt lỗi giao thông là đáng đời, và phải ca ngợi luật lệ giao thông chứ,,,

Phóng viên Bristow ghi lời bản phúc trình công an, “Trong 20 phút sau đó, hầu hết lời bình đều ủng hộ công an — thực sự, nhiều người lên mạng bắt đầu lên án người chỉ trích ban đầu kia.”

Và tất nhiên, các thầy bàn 50 xu đều không quên bày tỏ trung thành với nhà nứớc, và ủng hộ công an.

Bản tin nói rằng lý do thành lập binh đoàn này, được huấn luyện ở các trung tâm đặc biệt ở Trung Quốc, mới vaì năm trứơc, bởi vì chính phủ CSTQ thấy rằng không thể nào ngăn hết tất cả các mẩu tin xấu mặt nhà nước.

Các đơn vị công an mạng này như thế hoạt động không cần chỉ thị của trung ương, và cũng không gây tai tiếng với dư luận qúôc tế vì không cần sử dụng tới luật pháp làm lớn chuyện hay phải trừng phạt gay gắt.

Còn các đơn vị công an mạng ở Việt Nam làm như thế nào? Nhiều phần, chúng ta có thể tin là sẽ theo mô hình này của Trung Quốc. Nghiã là, nếu bạn làm điều có lợi cho phong traò dân chủ, hãy tin là bạn sẽ bị chụp mũ là cộng sản. Nhiều phần là thế. Bạn không tin? Cứ lên mạng mà thử.

 

Son l23

3 câu đầu bạn nhìn nhận đúng. còn các ý sau bạn lầm rồi / đó không phải là cuộc chiến tranh giải phóng đất nước. bạn nên học lại lịch sử đi không thì lạc lõng ở thế giới bên kia đó

 

Nông Chiêu Thống

@Son 123: Tôi dùng từ “Chiến Tranh Vệ Quốc” nhé!
Ý bạn nói như vậy, có nghĩa là những người lính đã hy sinh, người Việt Nam đã bỏ mạng năm 1979 không đáng phải tưởng nhớ?
Vậy bạn là cái loại “chui từ lỗ nẻ” lên đây à?
Còn về lịch sử? Xin lỗi tôi không tranh luận về lịch sử với nhưng người có nhận định phiến diện như bạn.

 

 

lang thang tìm

Chúng ko dám động vào “Quan thày” TQ đâu, những kẻ hèn nhát mang danh nghĩa CS, những kẻ bịt miệng tiếng nói đối lập, những kẻ đi ngược lại lịch sử. Nếu chế độ có tự do dân chủ tôi thề nếu chúng chết trước tôi sẽ mang phân đổ lên mộ mả chúng.

 

 

Hugo

Thật ra những lễ kỷ niệm 30/4 hay chiến thắng Điện biên phủ là nó có mục đích khác, không phải chỉ là tôn vinh những anh hùng đã hy sinh vì tổ quốc. Mục đích chính trị là chính, nhồi nhét vào đầu người dân tầm quan trong của ĐCS, nhờ có ĐCS mới có được những thắng lợi đó, nhờ có ĐCS dân VN mới được độc lập, tự do và người dân phải biết ơn ĐCS, đời đời ghi nhớ điều đó, để quên đi những điều tồi tệ mà ĐCS đang gây ra cho đất nước. Hãy nghe những câu khẩu hiệu, những bài hát trong những ngày lễ đó thì sẽ thấy mục đích của nó.
Còn 2 cuộc chiến tranh kia không được nhắc đến vì nhiều lý do:
– Nếu đề cập sâu đến 2 cuộc chiến đó thì sẽ lộ ra hàng loạt sai lầm của chính quyền VN lúc bấy giờ
– Nếu mổ xẻ chi tiết cuộc chiến biên giới phía Bắc thì sẽ thấy nhiều địa danh hồi đó của VN nhưng bây giờ đã trở thành của TQ
– Quan thầy không cho phép thì không được nói tới

Thương thay những người con của dân tộc đã ngã xuống vì đất nước mà không được tôn vinh, không được đoái hoài đến. Nhưng lịch sử sẽ ghi tên các anh. Chúng tôi cũng sẽ không quên đâu.

 

Nông Chiêu Thống

@bác Hugo: Cảm ơn bác đã cho tôi sáng mắt!
“Đừng nghe CS nói! Hãy xem CS làm!”

@Ờ mà tôi thấy rất lạ là những cán bộ nguồn CS mẫu mực như Mạnh Râu, Haley S, Lính Mới, Hoài Thu… đều không thấy lên tiếng trong những câu hỏi tương tụ như câu hỏi này.

 

Về tên gọi cuộc chiến Việt – Trung 1979
 

 
 

Áp phich chống Trung Quốc ở VN khi cuộc chiến nổ ra
 

Trong hơn 1000 năm độc lập của mình, người Việt Nam đánh nhau với Trung Quốc năm lần, không kể ba lần diễn ra khi Mông Cổ làm chủ Trung Hoa.

1. Năm 981 Tống đánh Lê Hoàn, áp đặt lệ thuộc và ép buộc thường xuyên triều cống.
2. Năm 1075 – 1076 Tống gây hấn để giải tỏa căng thẳng nội bộ do Vương An Thạch cải cách. Sau khi bãi binh nhà Tống chiếm cứ một số châu huyện biên giới. Năm 1084, trải nhiều lần ngoại giao, các vùng chiếm đóng đều được trả lại, địa giới tái phân định rõ ràng.
3. Năm 1407 Minh xâm lược và chiếm đóng Đại Việt hai thập niên.
4. Năm 1789 Thanh can thiệp dưới chiêu bài “phò Lê”.
5. Năm 1979 Bắc Kinh xua quân “dạy cho Việt Nam một bài học”.

Đã tròn ba mươi năm từ ngày cuộc chiến thứ Năm (1979) diễn ra. Bài viết này thử phân tích tương quan lịch sử và những vấn đề liên đới, đặc biệt sẽ cố gắng đi sâu vào các tên gọi từ nhiều phía, hầu tiếp cận bản chất cốt lõi nhất của cuộc chiến.

‘Bành trướng xâm lược’

Trong năm lần dụng quân, chỉ một lần duy nhất Trung Quốc bình định thành công nước Việt (1407). Mọi lý do cho việc động binh đều được “thiên triều” hô hoán “ân đức” như ủng hộ họ Đinh (981), trị phản (1076), phục Trần (1407), phò Lê (1789).

Do đó có thể khẳng định “ân đức” chỉ là cái cớ, nếu thuận lợi thì chiếm đóng lâu dài (dẫn chứng 1407).

Tuy vậy, trận chiến 1979 có vẻ rất giống trường hợp 1076, ít nhất khi tham khảo tình hình nội địa Trung Quốc. Đặng Tiểu Bình là Vương An Thạch của thế kỷ 20.

Các bước thăm dò ngoại giao và đối nội thận trọng của họ Đặng, kết hợp cùng bối cảnh kinh tế kiệt quệ của Trung Quốc sau mười năm Đại văn cách, cho phép người quan sát uy tín phương Tây đánh giá chiến tranh Việt – Hoa 1979 là “đòn trừng phạt có giới hạn” (1).

Sự chiếm đóng vào lúc ấy nếu không lỗi thời với nhân loại hậu thực dân, thì cũng khó thực hiện bởi một nước Trung Quốc chưa lo đủ cái ăn, cái mặc cho con dân của mình.

Song, Hà Nội vẫn gọi những đoàn quân vượt qua biên giới phía bắc của họ là bọn bành trướng Bắc Kinh. Cuộc đối đầu được nhà nước Việt Nam đặt tên là chiến tranh chống xâm lược.

“Xâm lược” là một từ nhạy cảm cực độ trong lịch sử Việt Nam. Đối với chính thể, nó luôn gây hoang mang và lo lắng, cụ thể là Hà Nội đã lặng lẽ chấm dứt ngay dự án đang triển khai mở rộng thủ đô về bờ bắc sông Hồng. Họ cần con sông làm phòng tuyến tự nhiên. Có lẽ dòng Như Nguyệt ở thời điểm 1076 đã dạy họ như thế.

Đối với nhân dân, đạo bùa vẽ chữ “xâm lược” mang năng lực thần quyền vô địch. Nó khiến các đám đông cấu thành những cộng đồng trong xã hội Việt Nam chỉ còn biết xả thân, tất cả cho tiền tuyến.

Nó làm xao nhãng bất cứ mâu thuẫn nội tại nào, dù rất mới, giả như các cuộc đánh tư sản và hợp tác hóa nông nghiệp rộng khắp, khiến bo bo thứ phẩm và mì sợi mốc meo chiếm chỗ trên bàn ăn ở hầu hết các gia đình của một xứ sở có 80% dân số gắn bó với cây lúa nước.

Né tránh

Ba mươi năm đã trôi qua, nhà nước Việt Nam hôm nay luôn tránh né mọi chủ đề về cuộc chiến 1979 trước nhân dân. Trả lời câu hỏi tại sao như thế, cũng có thể gián tiếp khơi lộ một phần bản chất thật của cuộc chiến ấy.

 

 Đặt tên cuộc chiến Việt – Trung 1979, không theo bản chất thật của nó, đã giúp nhà nước chiếm được sự ủng hộ vô bờ bến của toàn dân tộc.
 

 

1. Né tránh vì tế nhị ngoại giao? Không hẳn vậy. Hiện nay quan hệ Việt – Mỹ không hề ít quan trọng hơn quan hệ Việt – Trung, nhưng tượng đài những anh hùng bỏ mình khi tấn công sứ quán Mỹ năm 1968 trên đường Lê Duẩn vẫn hiên ngang tự tại. Mỗi ngày lễ tết, cờ hoa, băng rôn và khói hương vẫn nghi ngút. Quan hệ Việt – Pháp nói chung là có chiều sâu và đã bền bỉ thử thách qua thời gian, vẫn không làm ảnh hưởng kỷ niệm chiến thắng 1954 và di tích lịch sử Điện Biên Phủ.

2. Né tránh, vì nhắc đến cuộc chiến là gợi lại sai lầm cũ. Thật vậy, sự kiêu ngạo của những người chiến thắng vào tháng 4.1975 đã phải trả giá, khi họ nghĩ mình có quyền yêu sách chủ động trong quan hệ quốc tế với các trục địa – chính trị toàn cầu. Mâu thuẫn giữa Liên Xô và Trung Quốc tồn tại dai dẳng trong cuộc chiến Việt – Mỹ, nó chỉ bùng phát khi người Mỹ rút đi.

Một sự đa dạng trong quan hệ, mềm dẻo và linh hoạt ở đối sách, không quá cực đoan chiều này hay chiều nọ như chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng hết sức gìn giữ, giải phóng nhưng không chiếm đóng Campuchia, có thể là những điều kiện cần nhất để tránh xung đột 1979 và những hệ lụy kinh tế xã hội khủng khiếp của nó sau đó.

3. Trên góc độ nhân văn của nền văn hóa Việt Nam, nhìn nhận lại cuộc chiến 1979 diễn ra khá chậm chạp, tối thiểu là khi so sánh với đối phương cũ Trung Quốc.

Gần đây tôi đã đọc tiểu thuyết “Ma chiến hữu” của Mạc Ngôn, qua bản dịch Việt văn trên thị trường sách văn học chính thống. Nhà văn lớn tiếng tố cáo chiến tranh phi nghĩa.

Mạc Ngôn nhận thấy những xác chết của bộ đội Trung Quốc từng được người Việt Nam đếm như xác súc vật cách đây 30 năm ở biên giới phía bắc, đều là di thể của những người nông dân Hoa nam nghèo đói. Họ tòng quân không phải vì “chính nghĩa” của nhà cầm quyền Trung Quốc, mà chỉ bởi ba bữa cơm khéo no nơi doanh trại, những bộ quân phục lành lặn, đủ ấm giữa mùa đông.

Cùng chủ đề với “Ma chiến hữu”, chỉ có thể kể đến những thứ bán chính thức ở Việt Nam, ví dụ như trên blog Osin, một nhà báo hàng đầu: “Ba mươi năm trước, tự sự của một người từng là lính” (2).

Ở góc độ nào đấy, trí thức Việt Nam vẫn chưa giải tỏa được đạo bùa “xâm lược” mà nhà nước Việt Nam phóng bút ngày nào. Thậm chí tư tưởng của Osin còn có phần thụt lùi, nếu so sánh với thái độ thù ghét chiến tranh được Bảo Ninh thể hiện trong tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” từ năm 1987.

Chính nhờ “Nỗi buồn chiến tranh” mà thế giới biết đến một nền văn chương phi minh họa vẫn tàng ẩn trong tâm hồn dân tộc Việt Nam, chỉ đợi nhà nước “cởi trói” để khoe sắc hương giữa bốn biển nhân loại yêu chuộng hòa bình.

Bài học

Như đã nêu ra ở trên, cuộc chiến Việt – Trung 1979 có nhiều phần giống với xung đột Việt – Tống (1075 – 1076). Nếu năm 1084 người Trung Quốc làm thơ trách vua của họ “Vì tham voi triều cống của Giao Chỉ, mà đánh mất vàng ở châu Quảng Nguyên (chiếm được năm 1076)” (3), thì năm 2009 này Việt Nam vẫn âm ỉ dư luận tiếc rẻ một phần thác Bản giốc, bãi Tục lãm.v.v.. đã thuộc về Trung Quốc sau khi cắm mốc định giới.

Hiệp định đường biên Việt – Trung có thể nói là một bức trường thành văn minh, ngăn ngừa mọi cuộc xâm lược thực dân của Trung Quốc đối với Việt Nam từ đây trở về sau.

Những tranh chấp vô tiền khoáng hậu giữa Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Phillipine, Malaysia, Brunei ngoài biển Đông hôm nay, có vẻ vì dư âm và định kiến từ chiến trận 1979, vẫn thường được dân chúng Việt Nam thu nhỏ thành cuộc xâm lăng mang tên Trung Hoa.

Đặt tên cuộc chiến Việt – Trung 1979, không theo bản chất thật của nó, đã giúp nhà nước chiếm được sự ủng hộ vô bờ bến của toàn dân tộc. Cho nên nói, năm 1979 người Việt Nam đã chặn đứng đòn thù quân sự từ Trung Quốc, cũng không quá đáng chút nào.

Trong tương lai gần, nếu không có đột phá khẩu từ khoa học nhân văn, thì tên gọi và diễn biến cuộc chiến Việt – Trung 1979 sẽ không có nhiều cơ may được bàn luận và nhắc nhở thường xuyên trước công luận.

Chỉ hy vọng, bài học bách chiến bách thắng khi dùng sức dân chống ngoại bang, bảo vệ quyền lợi quốc gia từ hàng ngàn năm nay, sẽ được nhà nước Việt Nam áp dụng thành công trên biển Đông, một cách minh bạch và thẳng thắn.

*********************
(1): Nguyên văn “a limited punitive strike”, báo Time ngày 5 tháng 3, 1979. [http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,916624,00.html]
(2): http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=7067
(3): Dịch từ tiếng Hán Việt, theo Việt Nam sử lược, Trần Trọng Kim, trang 44.

*********************
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quí vị có suy nghĩ hoặc bình luận gì, xin gửi email về cho BBCVietnamese.com theo điện thư vietnamese@bbc.co.uk, hoặc sử dụng hộp tiện ích bên phải.

 


 

Phạm Công
Người Pháp chiếm đóng VN gần 100 năm; Người Mỹ có mặt ở VN hơn hai mươi năm; Nhưng quân Trung Quốc không trụ lại được ở VN, tương tự như Pôn pốt xâm lược giết hại người dân VN rồi rút ngay về nước. Quân đội VN đánh đuổi được giặc Pôn pốt và giặc Tàu về nước là thành công lớn về mặt quân sự, chính trị, đâu cần thiết phải lập đài tưởng niệm hay đài chiến thắng như với cuộc chiến tranh chống Pháp và Mỹ.

Ngoài ra, quân đội của Trung Quốc lúc ấy với nhiều binh chủng, vũ khí trang bị hiện đại, đâu chỉ là những bộ binh chỉ biết cầm AK để rồi cho rằng đó chỉ là những nông dân bị chết, vì cần cái ăn nên buộc phải cầm súng. Do đó, tôi thấy rằng những luận điểm mà tác giả đưa ra nghe thấy có lý nhưng ngẫm lại vẫn còn nhiều điều cần nghiên cứu thêm.

Linh Hoa, TP. HCM
Đọc bài này, cảm nhận tác giả là một người yêu hòa bình, có vẻ như đang cổ vũ cho một nền hòa bình giữa Việt Nam và Trung Quốc nhưng là một nền hòa bình theo kiểu nước nhỏ nên hiểu và triều cống nước lớn để tồn tại!?

Nếu không coi chừng bị “dạy cho những bài học”. Nền hòa bình như thế quả thật đã lổi thời trong thế giới có nhiều quan hệ tương thuộc ngày nay! Tuy nhiên, cảm ơn tác giả: đọan cuối cùng hay!

Quang Thiện
VN có đánh TQ đâu, VN cũng chẳng làm cho TQ mất mát thiệt thòi gì hết. Vậy cớ gì TQ đánh VN ? Nói là dạy cho VN một bài học. Phi lý.

Gọi cuộc chiến Việt-Trung năm 1979 là chiến tranh xâm lược cũng không sai. Vì TQ xâm phạm biên giới, tràn quân qua VN, đốt sạch, phá sạch những nơi đi qua thì phải gọi là gì nếu không phải là xâm lược?

Còn VN phải đánh Polpot vì Polpot xua quân xâm chiếm lãnh thổ VN, giết người VN vô tội thì VN phải đánh trả. Đã đánh thì đánh cho tới nơi, diệt ý đồ xâm lược của kẻ địch.

Hegemonist
Bài viết của ông Trương thái Du, như thường lệ, súc tích, đáng bàn luận thêm. Toàn bộ bài, người ta chú ý nhất ở điểm 2- bản chất của cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979.

Theo ông, đã qua 30 năm, NN VN không nhắc đến cuộc chiến đẩm máu này, không phải vì “tế nhị ngoại giao”- là vì VN vẫn trưng bày tất cả hình ảnh cuộc chiến tranh xâm lược của “đế quốc Mỹ” và “thực dân Pháp” mà có “e ngại ngoại giao” gì đâu? Tại sao đối với TQ, VN không làm thế?

Điều ông Du muốn nhấn mạnh: sở dĩ NN VN “không dám” đề cập đến vì VN đã bị TQ “sửa” cho một “bài học nhớ đời vì tính kiêu ngạo của người chiến thắng 30-4-75” và “bài học vì tự cho mình có quyền yêu sách đòi hỏi trong mối quan hệ quốc tế giữa Nga-Hoa” (?).

Họ Trương còn nói theo Đặng tiểu Bình- nghĩa là “dạy cho VN một bài học” (đòn trừng phạt có giới hạn!). Họ Trương cũng “khen Bác Hồ” khéo léo trong ngoại giao, gián tiếp “chê ông Lê Duẩn quá dở” khi đem quân chiếm đóng Campuchia (?).

Ý kiến của họ Trương này và “tay trùm bá quyền xâm lược TQ” là một. VN phải làm sao mới có thể “trừng trị và tiêu diệt” hết bọn diệt chủng Polpot theo lệnh Bắc Kinh quấy phá, tàn sát dân VN? Mong quý vị góp ý thêm!

Độc giả
Trước mắt, tôi có hai điểm bất đồng với tác giả bài viết. Trước hết đặt tên chiến tranh xâm lược cho trận chiến 1979 không phải là việc vẻ bùa. Nhà nước VN đã cảm nhận đúng, đã nói đúng. Vào thời điểm đó nếu có một lãnh đạo ngập ngừng chờ đặt tên cuộc chiến thì chưa chắc chúng ta còn nổi đất nước, ít ra là miền bắc mà người TQ đã coi là phần ảnh hưởng của họ do bởi mang ơn cứu tử trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Chiến thắng của quân dân VN lúc đó là chiến thắng trước kẻ xâm lược. Vì vậy người TQ nhanh chóng chuyển qua mặt trận khác, mặt trận nhân sự đưa nhiều người thân TQ vào hàng ngũ lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay.

Thứ hai, hiêp định biên giới Việt-Trung không hề là trường thành văn minh ngăn chận xâm lược. Sau khi chiếm đoạt An Vĩnh năm 1946 rồi 1956, tiến chiếm Nguyệt Thiềm để lấy hết QĐ Hoàng Sa 1974, tiến công cùng lúc hai mặt trận biên giới phía nam và trực diện biên giới phía bắc 1979, tiếp tục xâm chiếm các đảo và bãi ở QĐ Trường Sa 1988, duy trì lực lượng mạnh trên biển nhằm uy hiếm chủ quyền VN đối với Biển Đông…

TQ cố thúc giục để họ có một hiệp định kỷ niệm 30 cuộc chiến, nhưng quan trọng nhất là họ đã đem cuộc chiến vào lòng đất nước VN, giữa một bên là chính quyền thân theo TQ, bên kia là các tầng lớp nhân dân và quân đội quyết tâm giữ vững và đòi lại bờ cõi đã mất sau mấy chục năm Cộng sản cầm quyền.

3 Comments

  1. Posted Tháng Hai 19, 2009 at 8:55 chiều | Permalink

    Create pure drinking water with our Atmospheric Water Generators
    http://tinyurl.com/aalyhh

  2. Nhà nghiên cứu Trần
    Posted Tháng Ba 23, 2013 at 2:54 chiều | Permalink

    Thưa các bạn,
    Tôi đang sống và các bạn đang sống, thì có thể người khác cũng đang sống.To như ông Trời cũng sáng nắng chiều mưa, mà ta khó biết chính xác được ông ta mưa ở đâu? khi vợ yêu của ta khuất mắt ta thì nàng làm gì ở đâu cũng ít người biết.Tối thiểu thì chúng ta cũng đang tồn tại.

  3. Posted Tháng Ba 23, 2013 at 3:59 chiều | Permalink

    Thưa các bạn,
    Tôi đang sống và các bạn đang sống, thì có thể người khác cũng đang sống.To như ông Trời cũng sáng nắng chiều mưa, mà ta khó biết chính xác được ông ta mưa ở đâu? khi vợ yêu của ta khuất mắt ta thì nàng làm gì ở đâu cũng ít người biết.Tối thiểu thì chúng ta cũng đang tồn tại.
    Hãy cố gắng chủ động và Tự nguyện,Tự tin 1 chút.
    Xin cảm ơn sự lưu ý.
    Ký tên,
    Cựu Tổng thống Trần Trung Dũng
    Thường trú tại số 7 Dã Tượng-Hoàn Kiếm-Hà nội-Việt nam
    Sinh ngày 23 tháng 1 năm 1961
    Thành viên Hội hữu nghị Việt nam-Hungary
    -Tái bút: Nếu mọi người thích thì tôi sẵn sàng xin lỗi cả loài người, loài vật… vì những gì họ không thích, vì những thiệt hại của họ do bất kỳ ai gây ra.Tôi đang khá khỏe mạnh thì tôi xin lỗi được.
    -Tôi thử chân thành nhé: Khi tôi mới tốt nghiệp Đại học ở Hungary về nước năm 1984 tôi nghĩ ĐẠI TƯỚNG Là TƯỢNG ĐÁI,nhưng sau 29 năm, hiện nay nếu ai đó phong cho tôi chức Thiếu úy, hay Thiếu tướng gì đó thì thật là hay, thật là vinh dự, vinh hạnh.Những ai đọc được những dòng này tôi xin phong cho họ Phó Tổng thống hoặc Thiếu tướng tình báo chiến lược


Đăng 1 phản hồi

Required fields are marked *

*
*

%d bloggers like this: